Tôi thức trắng phần lớn đêm hôm trước, tập đi tập lại trong đầu cách mình sẽ mở lời, viết nháp vài câu ra giấy rồi lại gạch bỏ, không tìm được cách nào đủ nhẹ nhàng cho một sự thật quá nặng nề. Cuối cùng tôi quyết định sẽ không chuẩn bị câu chữ hoa mỹ nào cả, chỉ nói thẳng, đơn giản nhất có thể. Sáng sớm hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, tôi tới phòng Kỳ, gõ cửa nhẹ. Anh mở cửa, còn ngái ngủ, ngạc nhiên khi thấy tôi tới sớm vậy, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của tôi, anh lập tức tỉnh táo hẳn, mời tôi vào.
Tôi ngồi xuống mép giường, tay đan vào nhau, cố sắp xếp lại những gì mình đã chuẩn bị nói suốt đêm qua. Kỳ ngồi xuống ghế đối diện, chờ đợi, không giục giã, dù ánh mắt anh đầy lo lắng.
"Em có chuyện phải nói với anh." Tôi bắt đầu, giọng run nhưng cố giữ vững. "Một chuyện em đã giấu anh rất lâu rồi."
Kỳ im lặng, gật đầu, ra hiệu tôi tiếp tục.
Tôi kể hết, không bỏ sót chi tiết nào, từ việc năm mười lăm tuổi, khi biết tin anh nợ đột ngột tăng vọt vì một khoản phạt trễ hạn, tôi đã hoảng loạn tìm tới Bà Tuyết Lam, ký một hợp đồng đổi năm cuộn nợ lấy một phần ký ức của chính mình mỗi năm, vô thời hạn. Tôi kể về việc mình đã né tránh đối diện sự thật đó suốt hai năm, về việc phát hiện lại nó trong văn phòng Giám Thu, về cuộc đối đầu thất bại với Bà Tuyết Lam.
Tôi không xin lỗi trước, không biện minh, chỉ kể sự thật, để anh tự do phản ứng theo cách anh cần.
Kỳ ngồi im suốt cả quá trình tôi kể, gương mặt anh dần chuyển từ ngạc nhiên sang một biểu cảm phức tạp mà tôi không đọc được hoàn toàn, không hẳn là giận dữ, cũng không hẳn là đau khổ, mà là một cái gì đó sâu hơn, khó gọi tên hơn.
Khi tôi kể xong, một khoảng im lặng dài bao trùm căn phòng. Kỳ không nói gì, chỉ nhìn xuống hai bàn tay của chính mình, như đang cố tìm một ký ức đã mất trong đó, một cử chỉ tôi đã quen thuộc nhưng chưa bao giờ thấy nó mang ý nghĩa nặng nề như lúc này.
Bụi nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ thấp, lơ lửng trong không khí tĩnh lặng, và tôi ngồi đó, chờ đợi, tim đập chậm rãi nhưng nặng nề, chuẩn bị tinh thần cho bất cứ phản ứng nào sắp tới, dù là giận dữ, đau khổ, hay tệ hơn cả, một sự im lặng lạnh lùng không thể chạm tới.
"Em..." Kỳ cuối cùng lên tiếng, giọng khàn đặc, nhưng rồi anh lại dừng lại, không tìm được từ ngữ để tiếp tục, chỉ ngồi đó, nhìn xuống tay mình, như thể đang cố tìm lại một ký ức đã mất trong chính những đường vân tay quen thuộc.
Tôi không giục anh, chỉ ngồi đó, chờ đợi, để cho sự im lặng làm công việc của nó, dù mỗi giây trôi qua đều nặng nề như cả một đời người.
Ngoài cửa sổ thấp, tiếng chim sẻ ríu rít trên mái ngói vọng vào, một âm thanh hoàn toàn bình thường của một buổi sáng bình thường, đối lập tàn nhẫn với bầu không khí căng như dây đàn bên trong căn phòng nhỏ này, và tôi tự hỏi liệu có bao giờ mình còn nghe được tiếng chim sáng sớm mà không nhớ tới khoảnh khắc này nữa hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 77 →