🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, sau một ngày dài đầy suy nghĩ, tôi lại tìm tới bờ tường thấp bao quanh khu vực dẫn xuống Kho Lưu, lần thứ ba tôi đứng ở đúng vị trí này kể từ đầu năm học, mỗi lần mang theo một tâm trạng khác hẳn nhau.

Đêm nay, bầu trời không trăng, tối hơn cả hai lần trước, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn xa xa trong khuôn viên Học Viện hắt lên, đủ để tôi nhìn thấy đường viền của cánh cửa sắt lớn, im lìm, bất động, như đã đứng đó từ vĩnh viễn và sẽ còn đứng đó mãi mãi.

Tôi đứng lặng, nghe tiếng guồng quay đều đặn vọng lên từ sâu dưới lòng đất, và trong đầu, tôi ôn lại toàn bộ hành trình mình đã đi qua kể từ lần đầu tiên đứng ở đây.

Lần đầu, sau ngày kỷ niệm hai năm, tôi thề một lời thề mù quáng, đầy quyết tâm nhưng không hiểu biết, sẵn sàng làm bất cứ điều gì mà không lường trước hậu quả.

Lần thứ hai, sau khi phát hiện tài liệu về hợp đồng của chính mình trong văn phòng Giám Thu, tôi đứng đây với gánh nặng của sự hiểu biết mới mẻ, chưa biết phải làm gì với nó.

Và giờ đây, lần thứ ba, sau khi đã đối mặt trực tiếp với Bà Tuyết Lam, đã biết rõ mình không có cách nào tự mình huỷ bỏ hợp đồng, sau khi đã chứng kiến Kỳ quên mất tên tôi dù chỉ trong một khoảnh khắc, tôi đứng đây với một sự thấu hiểu hoàn toàn khác, nặng nề hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tôi không thể tiếp tục giấu Kỳ nữa. Không phải vì tôi tin việc nói ra sẽ giải quyết được vấn đề, tôi biết rõ nó sẽ không. Không phải vì tôi hết sợ hãi, tôi vẫn sợ, có lẽ còn sợ hơn bao giờ hết. Nhưng tôi sợ một điều khác hơn cả nỗi sợ mất anh vì sự thật: tôi sợ một ngày anh tự mình phát hiện ra, không phải từ chính miệng tôi, mà từ một nguồn nào khác, một hồ sơ nào khác, một lời đồn nào khác, và khi đó, sự phản bội sẽ nặng nề hơn gấp bội, không chỉ vì sự thật, mà vì sự im lặng kéo dài của tôi.

Tôi nhìn lên cánh cửa Kho Lưu lần cuối, cảm nhận một sự quyết tâm mới, khác hẳn sự quyết tâm mù quáng của lần đầu tiên, một sự quyết tâm được xây dựng trên nền tảng của hiểu biết đầy đủ, dù đau đớn, dù không chắc chắn về kết quả.

Tôi quay lưng lại với Kho Lưu, bước đi, tiếng guồng quay nhỏ dần sau lưng, và tôi biết ngày mai mình sẽ nói. Không phải vì tôi đã hết sợ. Mà vì tôi sợ thứ khác hơn: sợ một ngày anh tự phát hiện ra, mà không phải từ chính miệng tôi.

Đêm đó, tôi ngủ ngon hơn hẳn những đêm trước, không phải vì mọi lo âu đã tan biến, mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, tôi biết rõ mình sẽ làm gì tiếp theo, một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ đến từ chính sự chắc chắn của quyết định, dù biết rõ con đường phía trước còn đầy chông gai.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi lấy cuốn sổ tay da nâu ra một lần cuối, không viết gì, chỉ lật qua những trang đã kín chữ suốt cả năm học, từ dòng đầu tiên về loại trà Kỳ quên tên, cho tới những dòng gần nhất, một hành trình dài của nỗi sợ và tình yêu đan xen, và tôi khép sổ lại, sẵn sàng cho chương tiếp theo của câu chuyện, dù nó có mang hình hài ra sao.

Hết Chương 75

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 76
← TrướcTiếp →