Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, người vẫn còn mệt mỏi sau một đêm gần như không ngủ, tâm trí quay cuồng với hình ảnh ánh mắt trống rỗng của Kỳ khi anh không nhận ra tôi. Tôi bước ra sân trước ký túc xá, hy vọng không khí buổi sáng trong lành sẽ giúp mình tỉnh táo hơn.
Sương sớm vẫn còn đọng trên cỏ, không khí se lạnh của những ngày cuối mùa Nắng Gắt chuyển dần sang Mưa Dầm. Tôi đứng đó một mình, hít thở sâu, cố sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, khi một bóng người quen thuộc xuất hiện từ phía văn phòng Giám Thu, đi ngang qua sân.
Cô Trinh dừng lại khi thấy tôi, có vẻ như không hoàn toàn tình cờ, dù tôi không chắc chắn điều đó.
"Cô dậy sớm vậy." Cô nói, giọng bình thường như mọi khi.
"Dạ, em không ngủ được." Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng vẫn còn nặng nề.
Cô Trinh nhìn tôi kỹ hơn, ánh mắt có phần dò xét, và tôi tự hỏi liệu cô đã biết về sự cố tối qua hay chưa, có thể qua báo cáo hành chính thông thường từ một Giám Thu trực đêm nào đó đã ghi nhận tình trạng bất thường của Kỳ.
"Tôi nghe nói tối qua có chuyện." Cô nói, xác nhận linh cảm của tôi, giọng không phán xét, chỉ đơn thuần thông báo. "Cậu bạn cô, đúng không?"
Tôi gật đầu, không muốn giải thích thêm, chỉ đứng đó, chờ đợi xem cô sẽ nói gì tiếp theo.
Cô Trinh im lặng một lúc, nhìn ra xa, như đang cân nhắc điều gì đó trong đầu. Rồi cô quay lại nhìn tôi, và nói một câu khiến tôi hoàn toàn bất ngờ.
"Nếu cô cần nói chuyện với ai... không phải kiểu chính thức..." Cô nói, giọng chậm rãi, có phần ngập ngừng hiếm thấy. "Tôi không biết vì sao tôi vừa nói vậy."
Cô quay đi ngay sau đó, có phần bối rối với chính câu nói của mình, bước đi nhanh hơn về phía văn phòng, để lại tôi đứng đó, ngạc nhiên trước sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của cô.
Tôi nhìn theo bóng cô khuất dần, cảm nhận một sự ấm áp bất ngờ len vào lòng, giữa tất cả những nỗi sợ hãi và cô đơn đang bao trùm cuộc sống tôi những ngày này. Có lẽ, tôi nghĩ, ngay cả trong một hệ thống lạnh lẽo, hành chính như thế này, vẫn còn sót lại những mảnh nhân tính nhỏ bé, không thể bị xoá sạch hoàn toàn, dù cho ký ức có bị lấy đi bao nhiêu lần đi nữa.
Tôi đứng thêm một lúc ngoài sân, để cho lời đề nghị bất ngờ đó lắng xuống trong lòng, một hạt giống nhỏ của hy vọng mà tôi biết mình sẽ còn nhớ tới, có thể không phải hôm nay, nhưng chắc chắn trong những ngày sắp tới, khi tôi cần một ai đó để tin tưởng hơn bao giờ hết.
Tiếng chuông báo giờ vào lớp vang lên từ phía xa, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, và tôi vội vàng quay vào ký túc xá lấy sách vở, chuẩn bị cho một ngày học mới, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang biết bao câu hỏi chưa có lời giải, về Kỳ, về Cô Trinh, về chính con đường phía trước mà tôi vẫn chưa biết rõ mình nên bước tiếp như thế nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 75 →