🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chúng tôi không về phòng riêng đêm đó. My, khi quay lại thư viện, nhận ra ngay có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra, không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đi cùng chúng tôi tới khu vực ghế đá ngoài trời gần ký túc xá, một khoảng sân chung cả hai bên nam nữ đều được phép ngồi tới khuya, rồi khéo léo rời đi, để lại tôi và Kỳ một mình.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên ghế đá, không nói nhiều, chỉ để sự im lặng bao bọc lấy cả hai, một sự im lặng nặng nề nhưng cần thiết, như thể ngôn từ lúc này quá nhỏ bé để chứa đựng nổi những gì vừa xảy ra.

"Em có sợ anh không?" Kỳ hỏi, sau một khoảng lặng dài, giọng nhỏ, gần như thì thầm.

"Không." Tôi đáp ngay, không do dự. "Em sợ cho anh, không phải sợ anh."

Kỳ gật đầu, không nói gì thêm, chỉ nhìn xuống hai bàn tay mình, đan vào nhau, siết chặt.

"Anh sợ." Anh nói, đột ngột, giọng run rẩy nhưng rõ ràng. "Lần đầu tiên anh dùng từ đó cho chính mình."

Tôi quay sang nhìn anh, nhận ra ngay đây là một khoảnh khắc quan trọng, một điều gì đó đã thay đổi sâu sắc trong anh. Suốt bốn năm quen biết, tôi chưa từng nghe Kỳ thừa nhận nỗi sợ của chính mình, anh luôn dùng từ đó cho người khác, an ủi bạn bè, an ủi tôi, nhưng chưa bao giờ cho phép mình yếu đuối tới mức thừa nhận nỗi sợ hãi cá nhân.

"Anh sợ gì?" Tôi hỏi khẽ, nắm lấy tay anh.

"Anh sợ một ngày nào đó, anh sẽ nhìn em mà không nhận ra em, không phải một giây, mà là mãi mãi." Anh nói, giọng nghẹn lại. "Anh sợ trở thành một cái vỏ trống rỗng như chị Vy, biết cười, biết pha trà, nhưng không còn là chính mình nữa."

Tôi ôm lấy anh, không nói gì, chỉ để cái ôm thay cho những lời an ủi tôi không tìm được. Trong lòng tôi, một tiếng nói mãnh liệt vang lên, thúc giục tôi phải nói ra sự thật, phải kể cho anh nghe về hợp đồng, về Bà Tuyết Lam, về tất cả những gì tôi đã giấu kín suốt hai năm qua.

Nhưng tôi cũng biết, đêm nay, ngay lúc này, không phải thời điểm thích hợp. Kỳ đang quá mong manh, quá hoảng sợ, và tôi không muốn thêm một gánh nặng khác lên vai anh khi anh còn chưa kịp hồi phục từ cú sốc vừa trải qua.

"Anh ổn không?" Tôi hỏi, xoa nhẹ lưng anh.

"Không hẳn, nhưng có em ở đây, đỡ hơn nhiều." Anh nói, tựa đầu vào vai tôi.

Chúng tôi ngồi như vậy rất lâu, dưới bầu trời đêm có trăng khuyết mờ nhạt, không ai nói thêm gì nhiều, chỉ để sự hiện diện của nhau xoa dịu phần nào nỗi sợ hãi đang bao trùm cả hai, và trong lòng tôi, tôi thầm hứa với chính mình: "Tôi phải nói cho anh biết. Không phải ngày mai. Nhưng sớm."

Gần nửa đêm, một Giám Thu trực tuần đi ngang qua, nhắc nhở chúng tôi giờ giới nghiêm đã tới, và chúng tôi đứng dậy, chia tay ở ngã rẽ quen thuộc, Kỳ ôm tôi thêm một lần cuối, lâu hơn thường lệ, trước khi mỗi người quay về ký túc xá riêng, mang theo trong lòng những nỗi sợ chưa được giải quyết, chỉ tạm thời được xoa dịu bởi sự hiện diện của nhau.

Hết Chương 73

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 74
← TrướcTiếp →