🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

My xin phép ra ngoài mua nước, để lại tôi và Kỳ ngồi lại một mình trong góc thư viện đã bắt đầu vắng người, ánh chiều qua cửa sổ tắt dần nhanh chóng, nhường chỗ cho bóng tối lan dần vào không gian.

Kỳ gấp cuốn sách đang đọc dở lại, quay sang nhìn tôi, và có một khoảnh khắc, chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, tôi thấy ánh mắt anh nhìn tôi khác đi, không phải ánh mắt quen thuộc đầy yêu thương tôi vẫn thấy mỗi ngày, mà là một ánh mắt trống rỗng, xa lạ, như đang nhìn một người anh chưa từng gặp.

Tôi vẫn còn đang mải nghĩ về bài tập trước mặt, chưa kịp để ý điều đó có ý nghĩa gì, chỉ tự nhiên ngẩng lên khi cảm nhận sự im lặng kéo dài bất thường từ phía anh, khác hẳn nhịp trò chuyện sôi nổi suốt cả buổi chiều.

"Xin lỗi..." Anh nói, giọng hoàn toàn nghiêm túc, không một chút đùa cợt. "Em tên gì nhỉ?"

Thời gian như đông cứng lại. Tôi nhìn anh, chờ đợi một tiếng cười, một dấu hiệu cho thấy đây chỉ là một trò đùa vụng về, nhưng không có gì cả. Ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự trống rỗng đó, một sự chân thành đáng sợ trong câu hỏi vừa thốt ra.

"Kỳ..." Tôi gọi tên anh, giọng run rẩy, không chắc mình có đang nghe đúng hay không. "Anh đang đùa đúng không?"

Anh chớp mắt, một lần, rồi thêm một lần nữa, và tôi thấy rõ ràng một sự thay đổi diễn ra ngay trước mắt mình, như một lớp sương mù đột ngột tan biến, ánh mắt anh dần lấy lại sự sống động quen thuộc, nhận ra tôi, thật sự nhận ra tôi.

"Nhiên..." Anh nói, giọng hoảng hốt, tay đưa lên ôm lấy đầu mình. "Nhiên, anh xin lỗi, anh không biết vừa rồi là sao cả."

Tôi ngồi đó, tim đập loạn, không thể nói nên lời, chỉ nhìn anh, cố hiểu điều gì vừa xảy ra, một điều tồi tệ hơn bất cứ dấu hiệu quên lãng nào trước đây, không phải quên một chi tiết nhỏ, một ngày tháng, mà là quên chính tên của người anh yêu, dù chỉ trong một khoảnh khắc.

"Anh vừa..." Kỳ nói, giọng run rẩy không kém gì tôi, "anh vừa nhìn em mà không nhận ra em là ai. Chỉ một giây thôi, nhưng anh... anh thấy hoàn toàn trống rỗng, như em là một người lạ."

Tôi vươn tay nắm lấy tay anh, cả hai bàn tay đều run, cố tìm một điểm tựa giữa cơn hoảng loạn đang dâng lên trong cả hai người.

"Không sao, em đây, em vẫn ở đây." Tôi nói, cố giữ giọng vững vàng dù chính mình cũng đang hoảng sợ tột độ.

Kỳ nắm chặt hai tay tôi, xiết tới mức đau, ánh mắt anh đầy sợ hãi, một nỗi sợ tôi chưa từng thấy ở anh trước đây, sâu hơn hẳn mọi lo lắng thông thường về nợ nần hay kỳ thu hoạch.

"Anh xin lỗi, anh xin lỗi..." Anh lặp đi lặp lại, giọng nghẹn ngào, "anh không biết sao lại — em đừng nhìn anh như vậy, làm ơn."

Anh không nói được câu "anh nhớ mà" quen thuộc, không còn dám nói ra lời trấn an đó nữa, chỉ ngồi đó, run rẩy, ôm lấy đầu, và tôi ngồi cạnh anh, cũng không nói thêm được gì, cả hai chúng tôi đông cứng trong nỗi sợ hãi chung, một nỗi sợ vừa chính thức vượt qua mọi ranh giới an toàn mong manh chúng tôi từng cố gắng tự huyễn hoặc mình còn giữ được.

Thư viện xung quanh chúng tôi vẫn yên tĩnh như mọi khi, vài học sinh khác ngồi rải rác ở những bàn xa hơn, hoàn toàn không hay biết về khoảnh khắc vừa xảy ra ngay trong góc phòng này, một khoảnh khắc có thể đã âm thầm thay đổi mọi thứ, mà thế giới bên ngoài vẫn cứ tiếp tục vận hành như chưa từng có gì xảy ra, một sự thờ ơ vô tâm khiến nỗi cô đơn của chúng tôi càng thêm sâu sắc.

Hết Chương 72

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 73
← TrướcTiếp →