Sau những ngày căng thẳng liên tiếp, cuộc sống dần trở lại một nhịp điệu bình thường hơn, ít nhất là bề ngoài. Buổi chiều thứ tư, tôi, Kỳ, My và vài người bạn khác tụ tập tại thư viện để học nhóm chuẩn bị cho kỳ kiểm tra sắp tới, một hoạt động quen thuộc vẫn diễn ra đều đặn mỗi tuần suốt cả năm học.
Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ lớn của thư viện, chiếu thành từng vệt ấm áp trên bàn gỗ dài, nơi cả nhóm ngồi quây quần, sách vở bày la liệt, tiếng thì thầm trao đổi bài vở hoà lẫn tiếng cười đùa nhẹ nhàng của những người bạn trẻ.
Kỳ ngồi cạnh tôi, giúp tôi giải một bài tập Thẩm Định khó, môn học anh vốn không giỏi nhưng luôn cố gắng hết sức mỗi khi tôi cần giúp đỡ. Hai đầu chúng tôi chụm lại gần nhau trên trang giấy, anh chỉ tay vào từng công thức, giải thích chậm rãi theo cách hiểu riêng của mình, đôi lúc sai nhưng luôn đầy nhiệt tình.
"Không phải vậy đâu, phải nhân trước rồi mới cộng chứ." Tôi cười, sửa lại cho anh, và cả nhóm xung quanh cũng cười theo, trêu chọc Kỳ về khả năng tính toán kém cỏi của mình.
"Ừ thì anh giỏi tay chân hơn giỏi đầu óc mà." Kỳ cười xoà, không hề tự ái, gãi đầu ngượng nghịu.
Không khí thoải mái, vui vẻ lan toả khắp góc thư viện nơi chúng tôi ngồi, một buổi chiều bình thường tưởng chừng như bao buổi chiều khác trong suốt bốn năm học, không có gì báo trước những gì sắp xảy ra.
My ngồi đối diện, thỉnh thoảng góp vài câu đùa, tay vẫn không ngừng gõ bút theo nhịp suy nghĩ khi giải bài tập của riêng mình. Cả nhóm học tập nghiêm túc xen lẫn những khoảnh khắc thư giãn, một sự cân bằng dễ chịu giữa áp lực học hành và tình bạn ấm áp.
Dần dần, khi trời bắt đầu ngả chiều, một vài người trong nhóm xin phép rời đi trước, có việc riêng cần giải quyết, cho tới khi chỉ còn lại tôi, Kỳ và My ngồi lại, tiếp tục ôn bài trong không khí yên tĩnh hơn.
Kỳ quay sang tôi, định hỏi điều gì đó, miệng anh hé mở, nhưng rồi anh khựng lại nửa giây, một khoảng dừng rất nhỏ, gần như không đáng chú ý, trước khi tiếp tục nói.
"Em... thấy bài này sao?" Anh hỏi, chỉ vào một bài tập khác trên trang giấy, giọng hoàn toàn bình thường, như thể khoảng dừng vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tôi không để ý nhiều tới khoảnh khắc đó, chỉ đơn giản coi nó là một sự ngập ngừng bình thường khi đang suy nghĩ, tiếp tục giúp anh với bài tập, hoàn toàn không ngờ rằng đó chỉ là điềm báo nhỏ cho một điều gì đó lớn hơn nhiều sắp xảy ra chỉ trong vài phút nữa.
Bên ngoài cửa sổ thư viện, bầu trời bắt đầu chuyển màu, những đám mây xám báo hiệu mùa Mưa Dầm đang tới gần, và tiếng chuông xa xa từ tháp trung tâm thị trấn điểm năm giờ chiều, một âm thanh quen thuộc đánh dấu nhịp thời gian đều đặn của cuộc sống Học Viện, không hề biết rằng chỉ ít phút nữa, nhịp thời gian ấy sẽ ngừng lại trong một khoảnh khắc kinh hoàng đối với hai người đang ngồi trong góc thư viện này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 72 →