Khi tôi bước qua cổng Học Viện, tôi thấy một bóng người quen thuộc đứng đợi dưới ánh đèn treo, dáng cao lớn, tay đút túi áo khoác, vẻ mặt lo lắng hiện rõ ngay khi thấy tôi từ xa.
"Em đi đâu về vậy?" Kỳ hỏi, chạy nhanh tới, nắm lấy vai tôi, ánh mắt đầy quan tâm. "Anh nhắn tin mấy lần mà em không trả lời, lo muốn chết."
Tôi nhìn anh, cảm nhận một sự ấm áp bất ngờ giữa nỗi tuyệt vọng còn đang bao trùm lấy mình, một sự đối lập kỳ lạ giữa buổi chiều tăm tối vừa qua và hình ảnh người anh yêu đang đứng đây, lo lắng cho mình.
"Em xin lỗi, em không để ý điện thoại." Tôi nói, giọng vẫn còn hơi run, cố giấu đi dấu vết của buổi gặp gỡ vừa qua.
Kỳ nhìn tôi kỹ hơn, nhận ra điều gì đó không ổn trong vẻ mặt tôi, nhưng anh không truy hỏi ngay, chỉ kéo tôi vào lòng, ôm chặt, một cái ôm không cần lời giải thích.
"Dù có chuyện gì, em cũng đừng để bụng một mình như vậy." Anh nói khẽ, tay xoa nhẹ lưng tôi. "Anh ở đây mà."
Tôi tựa đầu vào ngực anh, nhắm mắt, để hơi ấm và nhịp tim đều đặn của anh xoa dịu phần nào những cảm xúc hỗn loạn vẫn đang cuộn trào trong lòng. Đây không phải là giải pháp cho vấn đề tôi vừa đối diện, tôi biết rõ điều đó, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, tôi không phải chịu đựng một mình.
Chúng tôi đứng đó một lúc lâu, không nói gì thêm, chỉ để sự im lặng và cái ôm làm công việc của nó. Cuối cùng, Kỳ nới lỏng vòng tay, nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn đầy lo lắng nhưng đã bớt căng thẳng hơn.
"Em đi đâu về vậy?" Anh hỏi lại, lần này giọng nhẹ nhàng hơn, không ép buộc.
Tôi nhìn anh, cân nhắc trong một khoảnh khắc có nên nói ra một phần sự thật hay không, nhưng rồi tôi lắc đầu, chưa đủ sẵn sàng, không phải hôm nay, không phải sau một ngày đã quá sức chịu đựng như vậy.
"Chuyện của em. Để em tự lo." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, vừa là một ranh giới vừa là một gánh nặng tôi tự nguyện vác một mình.
Kỳ nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu, tôn trọng ranh giới đó dù rõ ràng vẫn còn nhiều thắc mắc, một đặc điểm tôi luôn trân trọng ở anh, sự kiên nhẫn không ép buộc, dù đôi khi tôi tự hỏi liệu sự kiên nhẫn đó có đang vô tình tiếp tay cho việc tôi tiếp tục giấu giếm hay không.
Chúng tôi đi bộ về ký túc cùng nhau, tay trong tay, dưới ánh đèn cổng trường hắt bóng dài xuống con đường, và tôi tự nhủ, dù thất bại hôm nay có đau đớn tới đâu, ít nhất tôi vẫn còn Kỳ, còn tình yêu này, và đó, tạm thời, phải là đủ.
Tới ngã rẽ dẫn về hai ký túc xá riêng, Kỳ dừng lại, hôn nhẹ lên trán tôi, dặn tôi ngủ ngon rồi mới chịu quay đi. Tôi đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trong bóng tối, và chỉ khi anh đã đi khuất hẳn, tôi mới để cho một giọt nước mắt duy nhất rơi xuống, lặng lẽ, không tiếng động, trước khi lau vội và bước vào ký túc xá của mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 71 →