Tôi cố lấy lại tinh thần, không muốn để cú sốc vừa rồi đánh gục hoàn toàn quyết tâm của mình.
"Hợp đồng ngoài Hiến Chương là bất hợp pháp." Tôi nói, cố nhớ lại những gì mình đã đọc được trong thư viện nhiều tháng trước. "Cháu có thể tố cáo lên Hội đồng Sáng Lập, họ sẽ buộc bà chấm dứt."
Bà Tuyết Lam bật cười, một tiếng cười ngắn, không ác ý nhưng đầy vẻ thương hại dành cho sự ngây thơ của tôi.
"Cháu cứ thử xem." Bà nói, khoanh tay trước ngực. "Nhưng cháu nghĩ ai sẽ chịu hậu quả nặng hơn khi cháu tố cáo? Bà đã chuẩn bị cho tình huống này từ lâu, nhiều lớp bảo vệ, nhiều mối quan hệ. Còn cháu, một học sinh vừa thú nhận mình từng tham gia giao dịch ngoài luật."
Tôi khựng lại, nhận ra điểm yếu chí mạng trong lập luận của mình. Nếu tôi tố cáo, chính tôi cũng sẽ bị coi là đồng phạm, và theo luật, hậu quả cho học sinh vi phạm còn nặng nề hơn: tịch thu toàn bộ phần đã "vay" trước đó, nghĩa là năm cuộn nợ đã trừ cho Kỳ sẽ bị đòi lại ngay lập tức, và tôi sẽ bị buộc phải trả gấp đôi ngay lập tức bằng chính ký ức đắt giá nhất mình còn giữ được.
"Cháu tưởng bà sợ cháu vạch trần à?" Bà nói tiếp, giọng lạnh hẳn đi, lần đầu tiên mất đi vẻ niềm nở thường thấy. "Người mất nhiều nhất khi cháu mở miệng, là chính cháu. Kỳ sẽ mất luôn khoản đã được trừ, quay lại đúng điểm xuất phát, nhưng tệ hơn, vì giờ cậu ấy sẽ nợ thêm phần bị đòi lại đó."
Tôi im lặng, không còn gì để nói. Mọi con đường tôi từng nghĩ tới, từng bám víu vào như một tia hy vọng, giờ đây đều dẫn tới ngõ cụt, mỗi lối thoát đều kéo theo một cái giá còn đắt hơn cả tình trạng hiện tại.
Bà Tuyết Lam nhìn tôi một lúc lâu, và trong khoảnh khắc đó, tôi thấy một điều gì đó thay đổi trong ánh mắt bà, một sự mềm đi rất nhỏ, gần như không đáng kể, nhưng đủ để tôi nhận ra.
"Ai cũng có một hợp đồng đầu đời ngu ngốc." Bà nói, giọng chậm lại, gần như dịu dàng. "Của bà là bỏ học. Của cháu là gì, để bà đoán xem."
Câu nói đó, dù mang theo cả sự tàn nhẫn lẫn một sự đồng cảm thật, khiến tôi không kìm được, mắt cay xè. Tôi không khóc, chỉ đứng đó, để sự thất bại thấm dần vào từng tế bào, nhận ra rằng đây không phải một trận chiến tôi có thể thắng bằng sự quyết tâm hay lòng dũng cảm, mà là một hệ thống được thiết kế để không ai có thể thắng, ngoại trừ chính người đã tạo ra luật chơi.
Bà đứng dậy, đi vòng qua quầy, tới gần tôi hơn, và trong một cử chỉ bất ngờ, đặt nhẹ tay lên vai tôi, động tác qua lớp găng lụa mỏng vẫn không hề mất đi vẻ lạnh lẽo quen thuộc. "Về đi." Bà nói, giọng đã dịu lại hẳn. "Cháu còn trẻ, còn nhiều thứ khác đáng lo hơn một mụ già như bà."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 69 →