Tôi hít một hơi sâu, cố lấy lại bình tĩnh sau cú sốc vừa rồi, và tiếp tục điều mình đã tới đây để làm.
"Cháu muốn huỷ hợp đồng này." Tôi nói, giọng kiên quyết hơn. "Cháu sẽ trả lại năm cuộn nợ đã trừ cho Kỳ, bằng bất cứ cách nào cháu có thể, chỉ cần bà chấm dứt việc thu ký ức của cháu."
Bà Tuyết Lam lắc đầu, không phải với vẻ tức giận, mà với một sự bình thản gần như thương hại.
"Cháu không đọc kỹ hợp đồng rồi." Bà nói, lật sang trang tiếp theo trong tập hồ sơ, chỉ vào một đoạn văn bản nhỏ hơn, in bằng chữ nhỏ ở cuối trang. "Đây, điều khoản khoá. Đọc đi."
Tôi cúi xuống đọc, tay run nhẹ khi lướt qua từng chữ.
"Hợp đồng này không thể đơn phương huỷ bỏ bởi Bên A trong bất kỳ trường hợp nào, trừ khi có sự đồng thuận bằng văn bản của cả hai bên, hoặc Bên B không còn khả năng tiếp tục thực hiện nghĩa vụ theo Hiến Chương Vạn Chỉ."
"Nghĩa là..." tôi nói, giọng nghẹn lại.
"Nghĩa là cháu không thể tự mình huỷ nó, trừ khi bà đồng ý, hoặc bà không còn đủ tư cách kinh doanh theo luật." Bà giải thích, giọng vẫn điềm tĩnh như đang giảng một bài học đơn giản. "Và bà, như cháu thấy, hoàn toàn hợp pháp, có sổ sách đầy đủ."
Tôi đứng đó, cảm giác như mọi cánh cửa vừa đóng sập lại trước mặt, một bức tường pháp lý vững chắc mà tôi không có cách nào phá vỡ chỉ bằng ý chí hay nước mắt.
"Cháu đọc dòng này chưa?" Bà chỉ vào một dòng chữ khác, viết tay, khác nét chữ in của phần còn lại hợp đồng. "Chính cháu viết thêm vào, không phải bà."
Tôi nhìn kỹ, và một cú sốc nhỏ khác ập tới: đó đúng là nét chữ của tôi, một dòng bổ sung tôi đã viết thêm vào hợp đồng, có lẽ theo yêu cầu của bà lúc đó, một chi tiết nhỏ tôi đã hoàn toàn quên mất trong suốt hai năm qua, chôn vùi cùng với toàn bộ ký ức về ngày hôm đó.
"Cháu tự nguyện thêm điều khoản đó vào, đảm bảo tính ràng buộc lâu dài hơn." Bà nói, giọng không hề mang chút hối lỗi. "Bà đoán, lúc đó cháu quá lo cho cậu bạn trai, muốn chắc chắn giao dịch không bị đảo ngược giữa chừng."
Tôi đứng lặng, cảm giác tự trách bản thân dâng lên mãnh liệt, nhận ra chính sự tuyệt vọng và tình yêu mù quáng của mình năm đó đã tự tay khoá chặt cái bẫy mà giờ đây tôi đang cố thoát ra, một vòng luẩn quẩn không lối thoát mà chính tôi đã góp phần tạo nên.
"Cháu có thể đi hỏi luật sư nếu muốn." Bà nói thêm, giọng gần như tử tế một cách kỳ lạ. "Nhưng bà đảm bảo, họ sẽ nói với cháu y hệt những gì bà vừa nói. Hợp đồng chặt chẽ, hợp pháp, không có kẽ hở nào cho cháu cả." Tôi không đáp, chỉ đứng nhìn tập hồ sơ, cảm nhận từng câu chữ như những mắt xích của một sợi dây xích tôi đã tự tay khoá quanh chính mình, không ai khác ép buộc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 68 →