Sau nhiều ngày cân nhắc, tôi quyết định phải đối diện trực tiếp với nguồn gốc của mọi lo âu, thay vì
tiếp tục né tránh. Tôi trở lại Tiệm Cầm Ức một buổi chiều, lần này không phải để hỏi han mơ hồ như
trước, mà với một mục đích rõ ràng: đòi huỷ hợp đồng tôi đã ký năm mười lăm tuổi.
Chuông cửa kêu lên khi tôi bước vào, và Bà Tuyết Lam ngẩng lên từ sau quầy, nhận ra tôi ngay lập tức,
nụ cười niềm nở quen thuộc hiện lên trên môi.
"Cháu quay lại rồi à." Bà nói, giọng vẫn ngọt ngào như mọi lần. "Hôm nay có chuyện gì mà mặt nghiêm
trọng vậy?"
Tôi bước thẳng tới quầy, không vòng vo như lần trước, nhìn thẳng vào mắt bà.
"Cháu biết bà là ai." Tôi nói, giọng cố giữ vững vàng dù tim đang đập loạn. "Cháu biết về hợp đồng
cháu đã ký năm mười lăm tuổi, năm hai, đổi năm cuộn nợ cho Vũ Tuấn Kỳ. Cháu muốn huỷ nó."
Bà Tuyết Lam không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ khẽ gật đầu, như đã đoán trước được ngày này sẽ tới.
"Vậy là cháu nhớ ra rồi." Bà nói, đứng dậy, đi tới ngăn kéo phía sau quầy, lấy ra một tập hồ sơ cũ.
"Bà cứ tự hỏi không biết bao lâu nữa cháu mới chịu đối diện."
Bà đặt tập hồ sơ lên bàn, mở ra đúng trang có chữ ký của tôi, nét chữ non nớt của một cô bé mười lăm
tuổi, khác hẳn nét chữ trưởng thành hơn của tôi bây giờ.
"Hợp đồng cháu ký năm đó rất công bằng." Bà nói, giọng điềm tĩnh. "Công bằng với bà."
"Nội dung là gì?" Tôi hỏi thẳng, dù đã lờ mờ đoán được một phần. "Cháu muốn nghe rõ ràng, từng chữ
một."
Bà nhìn tôi một lúc, rồi bắt đầu đọc, giọng đều đều như đang đọc một văn bản pháp lý thông thường.
"Bên A, Đan Nhiên, đồng ý chuyển nhượng quyền thu một sợi vàng mỗi năm, tính từ ngày ký, vô thời
hạn, cho Bên B. Đổi lại, Bên B đồng ý trừ ngay năm cuộn nợ hiện tại của Vũ Tuấn Kỳ."
Tôi nghe từng chữ, cảm giác như một tảng đá lớn vừa đè xuống ngực. "Một sợi vàng mỗi năm" — không
phải một lần, không phải một khoản cố định, mà là mãi mãi, không có điểm dừng, một dòng chảy liên
tục từ chính ký ức của tôi, chảy vào tay người phụ nữ đang ngồi trước mặt tôi đây.
"Vô thời hạn." Tôi lặp lại, giọng run rẩy. "Nghĩa là... mãi mãi sao?"
"Đúng vậy." Bà gật đầu, không một chút do dự hay áy náy trong giọng nói. "Cháu ký, cháu đồng ý, chữ
ký của cháu còn đó, rõ ràng, không ai ép buộc. Đó là một giao dịch hợp pháp giữa hai người trưởng
thành."
Tôi đứng đó, choáng váng trước sự thật vừa được xác nhận, cảm nhận toàn bộ trọng lượng của quyết
định mình đã đưa ra hai năm trước, giờ đây hiện hình đầy đủ, không còn một chút mơ hồ nào để có thể
trốn tránh.
Ba sợi vàng đã mất trong ba năm qua, giờ đây tôi có thể tính chính xác, không còn là những khoảng
trống mơ hồ tôi từng cảm nhận sau mỗi lần Tiếp Ức mà không hiểu nguyên do. Tôi nhìn lại chữ ký non
nớt của mình trên trang giấy, và một cảm giác vừa giận dữ vừa thương hại chính bản thân mình dâng
lên, giận vì sự ngây thơ khi đó, thương vì tôi biết rõ, nếu quay lại đúng khoảnh khắc ấy, mang theo
đúng nỗi tuyệt vọng ấy, có lẽ tôi vẫn sẽ ký, không có lựa chọn nào khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 67 →