Cuối tuần đó, My rủ tôi về thăm nhà cô lần nữa, một chuyến đi không có kế hoạch trước, chỉ là My đột
nhiên muốn về thăm gia đình, và tôi vui vẻ đi cùng, phần vì muốn thoát khỏi không khí căng thẳng ở
Học Viện một chút, phần vì thật lòng nhớ Hạ Uyên, người phụ nữ hiền lành tôi đã gặp lần đầu cách đây
không lâu.
Chuyến xe ngựa quen thuộc, con đường đất gồ ghề, cánh đồng lúa xanh mướt, tất cả đều giống lần trước,
nhưng lần này, tôi mang theo một tâm trạng khác hẳn, nặng nề hơn, mang theo bí mật mình vẫn chưa đủ
can đảm chia sẻ với bất kỳ ai.
Hạ Uyên đón chúng tôi ở hiên nhà như lần trước, tay đang đan một chiếc giỏ tre khác, nụ cười hồn
nhiên quen thuộc hiện lên ngay khi thấy chúng tôi.
"Chào em, em là bạn của My à?" Cô hỏi, đúng câu hỏi tôi đã nghe lần trước, không một chút thay đổi
nào trong cách diễn đạt.
"Dạ, em Nhiên, tới chơi lần trước rồi ạ." Tôi đáp, dù biết rõ câu trả lời này sẽ không đọng lại được
lâu trong trí nhớ của cô.
"Ồ vậy à, vui quá." Cô cười tươi, mời chúng tôi vào nhà, hoàn toàn không có dấu hiệu nhớ lại bất cứ
điều gì từ lần gặp trước.
Lần này, tôi nhìn cảnh đó bằng một con mắt khác hẳn lần đầu tiên. Không còn là sự quan sát từ xa,
một sự tò mò pha lẫn sợ hãi trước một hiện tượng lạ lùng. Giờ đây, sau khi đã chính thức đối diện với
bí mật của chính mình, tôi nhìn Hạ Uyên như nhìn thấy một hình ảnh phản chiếu, một khả năng tương lai
mà chính tôi, hoặc Kỳ, có thể sẽ phải đối mặt nếu mọi thứ tiếp tục theo chiều hướng hiện tại.
Chúng tôi ngồi trò chuyện nhẹ nhàng trên hiên nhà, ít lời hơn lần trước, chủ yếu là im lặng ngắm cảnh
đồng quê yên bình, thỉnh thoảng Hạ Uyên góp vài câu chuyện vặt, tay vẫn thoăn thoắt đan giỏ, một sự
tĩnh lặng dễ chịu bao trùm cả ba người.
Rồi bất chợt, Hạ Uyên ngừng tay, nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt có một sự tập trung khác thường, khác
hẳn vẻ hồn nhiên thường thấy.
"Chị thấy quen." Cô nói, giọng chậm rãi, như đang cố lục lại điều gì đó sâu trong tâm trí. "Chị thấy
quen ghê mà chị không nhớ tại sao."
Tôi và My nhìn nhau, cả hai đều bất ngờ trước câu nói đó. Nhưng chỉ một giây sau, ánh mắt Hạ Uyên lại
trở về vẻ hồn nhiên quen thuộc, nụ cười tươi nở trở lại như chưa từng có gì xảy ra.
"Em tên gì nhỉ, chị quên mất rồi." Cô hỏi lại, hoàn toàn không nhớ câu nói kỳ lạ vừa thốt ra chỉ một
khoảnh khắc trước.
Tôi mỉm cười, trả lời lại tên mình, nhưng trong lòng, câu nói thoáng qua đó của Hạ Uyên cứ lởn vởn
mãi, một bí ẩn nhỏ tôi biết mình sẽ không bao giờ có được lời giải đáp, chỉ có thể để nó trôi qua như
một cơn gió thoảng, không mang theo ý nghĩa gì rõ ràng, chỉ là một phản xạ ngẫu nhiên của một tâm trí
đã quá quen với việc quên.
Trên đường về, My nắm tay tôi, không nói gì về câu nói kỳ lạ của chị mình, chỉ im lặng bước đi bên
cạnh, và tôi hiểu, đó cũng là cách cô đối diện với những điều không thể lý giải trong cuộc sống của
chính gia đình mình, một sự chấp nhận lặng lẽ mà tôi bắt đầu học theo, từng chút một.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 66 →