Vài ngày sau, Kỳ chủ động rủ tôi đi dạo quanh hồ nhỏ trong khuôn viên Học Viện, nơi chúng tôi từng
tới nhiều lần trước đây, một địa điểm quen thuộc mang theo nhiều kỷ niệm đẹp của cả hai. Anh có vẻ
đã chuẩn bị kỹ càng cho buổi chiều này, mang theo một giỏ nhỏ đựng vài món ăn vặt tôi thích.
"Hôm nay đẹp trời quá, mình ngồi đây ăn nhé." Anh nói, trải một tấm vải nhỏ trên bãi cỏ ven hồ, mời
tôi ngồi xuống.
Tôi ngồi xuống cạnh anh, cảm nhận một sự cố gắng rõ rệt trong từng cử chỉ của anh, như thể anh đang
dốc hết sức mình để tạo ra một khoảnh khắc thật đẹp, thật trọn vẹn, dù tôi không chắc anh có ý thức
được đầy đủ về khoảng cách đang tồn tại giữa chúng tôi hay không, hay chỉ đơn thuần cảm nhận một sự
bất ổn mơ hồ và cố gắng khắc phục nó theo cách riêng của mình.
Chúng tôi ăn nhẹ, trò chuyện về những chuyện vặt vãnh, và dần dần, không khí thoải mái hơn hẳn những
ngày gần đây, tiếng cười của cả hai vang lên tự nhiên hơn, không còn gượng gạo như tôi lo sợ.
"Em nhớ không," Kỳ nói, giọng đầy hoài niệm, "hồi năm nhất, mình từng trốn học một buổi chiều, ra
đây ngồi, sợ bị Giám Thu bắt gặp muốn chết luôn."
"Nhớ chứ, cuối cùng bị bắt gặp thật, bị phạt trực nhật cả tuần." Tôi cười, ký ức đó vẫn còn rõ ràng
trong đầu, một trong những kỷ niệm ngốc nghếch nhưng đáng yêu nhất của những ngày đầu quen nhau.
Kỳ cười lớn, nắm lấy tay tôi, siết chặt. "Anh nhớ hết mà, từng chi tiết luôn."
Có một khoảnh khắc, khi anh nói câu đó, ánh mắt anh nhìn tôi với một sự chắc chắn hiếm hoi, một sự
sống động mà tôi đã không thấy ở anh trong nhiều tuần qua, và trong giây phút đó, tôi gần như quên
hết mọi lo âu, mọi bí mật đang đè nặng, chỉ còn lại cảm giác được yêu thương trọn vẹn, được nhìn thấy
đúng như con người thật của mình.
Nước mắt tôi bất chợt trào ra, không kìm được, và Kỳ hoảng hốt, vội hỏi có chuyện gì.
"Không có gì đâu." Tôi nói, lau vội nước mắt, cười qua làn nước mắt. "Chỉ là... em hạnh phúc quá
thôi."
Kỳ ôm tôi vào lòng, không hỏi thêm, chỉ để tôi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp tim anh đập đều
đặn, một sự an toàn tạm thời giữa cơn bão những lo âu vẫn đang chờ đợi ngoài kia.
"Dù có chuyện gì xảy ra," Kỳ nói khẽ, giọng có phần ngập ngừng trước khi thốt ra câu nói quen thuộc,
"anh nhớ mà, em đừng lo."
Tôi nhắm mắt, ôm chặt anh hơn, cố ghi nhớ khoảnh khắc này thật kỹ, trân trọng nó hơn bao giờ hết, vì
sâu trong lòng, tôi biết, dù không nói ra, rằng những khoảnh khắc trọn vẹn như thế này đang ngày càng
trở nên hiếm hoi hơn, và tôi không biết mình còn có thể giữ được bao nhiêu nữa trước khi mọi thứ
thay đổi hoàn toàn.
Buổi chiều dần tắt nắng, mặt hồ chuyển sang màu cam sẫm, và chúng tôi ngồi đó cho tới khi trời gần
tối hẳn, không ai muốn là người đầu tiên đề nghị về, như thể cả hai đều ngầm hiểu đây là một khoảnh
khắc cần được kéo dài hết mức có thể, trước khi phải quay về với nhịp sống thường nhật đầy áp lực.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 65 →