Buổi hẹn đi dạo với Kỳ tối đó diễn ra bình thường hơn tôi lo sợ, chỉ là một cuộc đi bộ quanh khuôn
viên, trò chuyện nhẹ nhàng, không có câu hỏi truy vấn nào như tôi từng tưởng tượng. Có lẽ Kỳ, dù
nhận ra sự khác lạ ở tôi, vẫn chưa sẵn sàng đối diện trực tiếp với nó, hoặc đang chờ đợi tôi tự mở
lời khi sẵn sàng.
Tôi trở về phòng ký túc muộn hơn thường lệ, thấy My đang ngồi chờ, không học bài, chỉ ngồi im trên
giường, ánh mắt nghiêm túc khi thấy tôi bước vào.
"Ngồi xuống đây." My nói, giọng dứt khoát, khác hẳn thái độ thường ngày của cô.
Tôi ngồi xuống, cảm nhận một điều gì đó sắp xảy ra, một cuộc đối thoại tôi đã trốn tránh từ lâu.
"Có chuyện gì đang xảy ra với mày vậy?" My hỏi thẳng, không vòng vo như những lần trước. "Đừng nói
là không có gì, tao biết mày quá rõ rồi."
Tôi im lặng, cảm nhận cổ họng nghẹn lại, muốn nói ra sự thật nhưng lại bị chặn lại bởi một nỗi sợ vô
hình, nỗi sợ mà tôi đã bắt đầu nhận ra chính là một phần của cơ chế thế giới tôi đang sống trong đó,
không chỉ đơn thuần là sự nhút nhát cá nhân.
"Tao..." Tôi bắt đầu, giọng run rẩy. "Tao có một chuyện, một bí mật, đã giấu rất lâu rồi. Liên quan
tới Kỳ, tới việc anh ấy đang quên tao."
My ngồi im, chờ đợi, không giục giã, ánh mắt kiên nhẫn nhưng đầy quan tâm.
"Tao..." Tôi tiếp tục, cố gắng nói ra phần còn lại, nhưng ngay khi chạm tới điểm mấu chốt, tới cái
tên Bà Tuyết Lam, tới hợp đồng, một cảm giác quen thuộc lại ập tới, một sự né tránh gần như bản
năng, và tôi dừng lại, không thể nói tiếp, dù đã cố gắng hết sức.
"Tao xin lỗi." Tôi nói, giọng nghẹn ngào, nước mắt chực trào nhưng không rơi. "Tao muốn kể cho mày
nghe hết, thật đó, nhưng tao không thể. Chưa phải bây giờ."
My không ép tôi, không tỏ ra thất vọng hay giận dữ, chỉ nhích lại gần hơn, đặt tay lên vai tôi, một
cử chỉ an ủi quen thuộc.
"Khi nào mày sẵn sàng, tao vẫn ở đây." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Tao không ép mày kể
gì cả, chỉ muốn mày biết là tao luôn sẵn sàng nghe, bất cứ lúc nào."
Tôi gật đầu, cảm động trước sự kiên nhẫn và bao dung của cô, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu vì cảm
giác mình đang phụ lòng tin của người bạn thân nhất. Chúng tôi ngồi đó thêm một lúc, không nói gì
thêm, chỉ để sự im lặng ấm áp của tình bạn lấp đầy khoảng trống mà những lời nói chưa thể chạm tới,
và tôi tự nhủ, một ngày không xa, tôi sẽ tìm được đủ can đảm để kể hết, dù không biết chắc ngày đó
sẽ tới khi nào.
My tắt đèn trước, nhưng trong bóng tối, tôi nghe cô nói thêm một câu cuối cùng, giọng đã lơ mơ buồn
ngủ. "Dù là chuyện gì, tao tin mày có lý do của mày." Tôi nằm im, nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối,
không phát ra tiếng động nào, cảm động và day dứt cùng lúc trước lòng tin không điều kiện ấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 64 →