Chiều hôm đó, trước buổi hẹn đi dạo với Kỳ, tôi trở lại văn phòng Giám Thu làm nốt phần việc còn
dang dở, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang những suy nghĩ về buổi tối sắp tới. Cô Trinh có mặt, ngồi
ở bàn riêng, bận rộn với đống giấy tờ khác.
"Cô ổn không?" Cô hỏi, không ngẩng đầu lên khỏi công việc, giọng có vẻ tình cờ nhưng lại chính xác
tới mức khiến tôi khựng lại.
"Dạ, em ổn ạ." Tôi đáp, tiếp tục công việc sắp xếp hồ sơ, cố giữ giọng bình thường.
Cô Trinh ngừng tay, nhìn tôi một lúc, ánh mắt có phần dò xét nhưng không còn sắc bén như những lần
gặp trước, thay vào đó là một sự quan tâm im lặng, khó gọi tên.
"Cô trông khác dạo này." Cô nói, giọng chậm rãi. "Không phải kiểu tôi đang nghi ngờ gì thêm đâu, chỉ
là... nhận xét thôi."
Tôi im lặng, không biết đáp lại sao, cảm nhận một sự gần gũi bất ngờ trong câu nói đó, khác hẳn không
khí căng thẳng, hành chính vẫn thường bao trùm mỗi lần chúng tôi đối thoại.
Chúng tôi tiếp tục làm việc trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng giấy sột soạt, nhưng đó là một sự im
lặng dễ chịu hơn hẳn những lần trước, một sự thoải mái mới mẻ hình thành từ khi tôi tình cờ biết
được một phần quá khứ của cô.
"Cô Trinh này," tôi lên tiếng, thu hết can đảm hỏi một câu tôi đã ấp ủ từ lâu, "cô có bao giờ ước
mình nhớ được nhiều hơn không?"
Cô ngừng tay hẳn, nhìn tôi, có vẻ bất ngờ trước câu hỏi trực diện đó. Một khoảng lặng dài trôi qua
trước khi cô trả lời, giọng chậm rãi, như đang cân nhắc từng chữ.
"Có những lúc, tôi thấy học sinh cười đùa với nhau, nhắc lại kỷ niệm cũ, tôi ước mình cũng có những
thứ đó để nhớ lại." Cô nói. "Nhưng ước và tiếc là hai chuyện khác nhau. Tôi không có gì để tiếc, vì
tôi không biết nó từng tồn tại. Chỉ là đôi lúc, tôi thấy mình như một căn phòng trống, sạch sẽ, nhưng
trống."
Tôi lắng nghe, cảm nhận một nỗi buồn sâu sắc dâng lên trong lòng thay cho cô, một hình dung rõ ràng
hơn về cái giá thật sự của việc "trả sạch", không chỉ là mất ký ức, mà là mất đi cả khả năng cảm
nhận sự mất mát đó một cách trọn vẹn.
"Học sinh giỏi thường tưởng mình ngoại lệ. Không ai là ngoại lệ ở đây." Cô nói tiếp, lặp lại câu nói
quen thuộc cô từng nói với tôi lần đầu gặp mặt, nhưng lần này, giọng cô mềm hơn hẳn, như đang tự nhắc
nhở chính mình hơn là cảnh cáo tôi.
Tôi gật đầu, không nói gì thêm, chỉ tiếp tục công việc, nhưng trong lòng, câu nói đó của cô cứ vang
vọng mãi, một lời nhắc nhở tôi không thể lờ đi, về cái giá cuối cùng đang chờ đợi bất cứ ai không đủ
cẩn trọng trong thế giới mà tất cả chúng tôi đang buộc phải sống chung.
Khi tôi thu dọn đồ chuẩn bị ra về, Cô Trinh gọi với theo, giọng đã trở lại vẻ hành chính quen thuộc,
như thể khoảnh khắc gần gũi vừa rồi chưa từng xảy ra. "Mai cô quay lại làm nốt nhé, còn hai ngăn tủ
nữa." Tôi gật đầu, bước ra khỏi văn phòng, mang theo trong lòng một sự ấm áp mới mẻ dành cho người
phụ nữ vẫn luôn khiến tôi e dè suốt bao lâu nay.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 63 →