Những ngày sau đó trôi qua trong một nhịp sống kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Giờ ăn trưa ở
căng-tin, tôi vẫn ngồi cùng bàn với Kỳ và nhóm bạn như thường lệ, tiếng cười đùa vẫn vang lên xung
quanh, nhưng tôi bắt đầu nhận ra mình có những khoảnh khắc lơ đãng, trả lời câu hỏi trễ nhịp hơn một
chút so với bình thường, đầu óc cứ lang thang về những suy nghĩ nặng nề tôi đang cố giấu kín.
"Nhiên, em nghĩ sao?" Kỳ hỏi, khi cả nhóm đang bàn về một chuyến dã ngoại cuối tuần.
Tôi giật mình, nhận ra mình vừa bỏ lỡ phần lớn cuộc trò chuyện. "À, ừ, được đó." Tôi đáp, dù không
chắc chắn mình vừa đồng ý với điều gì.
Kỳ nhìn tôi một thoáng, không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, một biểu hiện nhỏ cho thấy anh nhận ra sự
thay đổi trong tôi nhưng chưa muốn hỏi thẳng giữa đám đông bạn bè. Anh không phải kiểu người thích
truy vấn công khai, luôn chọn cách chờ đợi thời điểm riêng tư hơn để hỏi han những chuyện nhạy cảm.
Bữa ăn tiếp tục, câu chuyện xoay quanh những chủ đề khác, nhưng tôi để ý thấy Kỳ, dù vẫn tham gia trò
chuyện bình thường, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, ánh mắt có phần quan sát nhiều hơn thường lệ,
như đang cố ghi nhận từng biểu hiện nhỏ của tôi một cách kín đáo.
Tôi cảm nhận được sự quan sát đó, và nó khiến tôi càng thêm căng thẳng, cố gắng diễn xuất một vẻ
ngoài bình thường nhất có thể, nhưng sự cố gắng đó, tôi biết, chỉ càng khiến mọi thứ trở nên gượng
gạo hơn, một vòng lặp khó thoát ra được.
Từ phía bên kia bàn, Hạ My cũng để ý thấy điều gì đó không ổn, ánh mắt cô liếc sang tôi nhiều lần,
một câu hỏi thầm lặng không lời mà tôi biết mình sẽ phải trả lời sớm muộn gì cũng phải đối diện.
Sau bữa ăn, khi mọi người dần tản ra để về lớp, Kỳ nắm tay tôi lại một chút, giữ tôi ở lại phía sau
nhóm.
"Tối nay rảnh không?" Anh hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng có phần nghiêm túc hơn thường lệ. "Mình đi dạo
chút."
"Ừ, được." Tôi gật đầu, cảm nhận một sự lo lắng mới dâng lên, không biết liệu buổi tối đó sẽ là lúc
anh hỏi thẳng về những gì anh đã nhận ra, hay chỉ đơn thuần là một lời mời đi dạo bình thường.
Chúng tôi chia tay ở ngã rẽ, mỗi người về lớp riêng, và tôi bước đi, cảm nhận rõ ràng khoảng cách nhỏ
nhưng dai dẳng đang tồn tại giữa chúng tôi, một khoảng cách âm thầm, không ồn ào như những rạn nứt
trước đây, nhưng có lẽ, tôi thầm nghĩ, còn nguy hiểm hơn nhiều, vì nó lớn dần trong im lặng, không ai
nói ra thành lời.
Suốt buổi học chiều, tôi không thể tập trung, đầu óc cứ quay lại câu hỏi "tối nay rảnh không" của
Kỳ, cố đoán xem đằng sau lời mời tưởng như bình thường đó là điều gì, một cuộc trò chuyện nhẹ nhàng
hay một cuộc đối chất mà tôi chưa sẵn sàng đối diện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 62 →