Tối đó, tôi rời ký túc xá một mình sau khi My đã ngủ, bước đi trong bóng tối quen thuộc của khuôn
viên Học Viện, và không hiểu vì sao, đôi chân tôi lại dẫn tôi tới đúng nơi tôi đã từng đứng cách đây
nhiều tuần, bờ tường thấp bao quanh khu vực dẫn xuống Kho Lưu.
Tôi đứng đó, đúng chỗ cũ, nhìn cánh cửa sắt lớn im lìm trong đêm, nghe tiếng guồng quay đều đặn vọng
lên từ sâu dưới lòng đất, một âm thanh giờ đây tôi đã quá quen thuộc tới mức gần như không còn cảm
thấy sợ hãi khi nghe nó nữa, chỉ còn một sự tôn trọng nặng nề dành cho sức mạnh không ngừng nghỉ của
nó.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên đứng ở đây, sau ngày kỷ niệm hai năm, khi tôi thề với chính mình sẽ làm bất
cứ điều gì để giữ ký ức của mình trong đầu Kỳ, một lời thề mù quáng, đầy quyết tâm nhưng thiếu hiểu
biết về những gì mình thực sự đã và sẽ phải trả giá.
Giờ đây, đứng ở đúng vị trí đó lần nữa, tâm trạng tôi hoàn toàn khác. Không còn là sự quyết tâm mù
quáng của một người chưa biết rõ con đường mình đang bước vào. Giờ đây, tôi biết. Tôi biết rõ cái
giá mình đã trả, biết rõ hợp đồng mình đã ký, và gánh nặng của sự hiểu biết đó nặng nề hơn hẳn sự
sợ hãi mơ hồ trước kia.
Tôi ngồi xuống bậc đá thấp gần đó, ôm gối, nhìn lên bầu trời đêm không trăng, cố sắp xếp lại những
suy nghĩ đang rối bời trong đầu. Tôi phải làm gì tiếp theo? Kể cho Kỳ nghe sự thật, dù biết điều đó
có thể phá vỡ hoàn toàn niềm tin anh dành cho tôi? Hay tiếp tục giữ im lặng, mang theo bí mật này
một mình, như tôi đã làm suốt hai năm qua?
Tôi tự hỏi, nếu tôi nói ra, anh sẽ nhớ tôi vì tình yêu, hay chỉ nhớ tôi vì tội lỗi của tôi. Câu hỏi
đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu, không có câu trả lời rõ ràng, chỉ có một nỗi sợ ngày càng lớn về việc
mất anh theo một cách khác, một cách còn đau đớn hơn cả việc anh dần quên tôi: mất đi niềm tin của
anh, mất đi hình ảnh mà anh vẫn luôn nhìn tôi, một hình ảnh tôi không chắc mình còn xứng đáng được
giữ.
Gió đêm lùa qua, mang theo cái lạnh của mùa Nắng Gắt đang dần nhường chỗ cho những cơn mưa đầu mùa
Mưa Dầm sắp tới, và tôi ngồi đó, một mình, để cho sự tĩnh lặng của đêm bao bọc lấy mình, không tìm
được câu trả lời rõ ràng, chỉ biết rằng mình không thể tiếp tục sống trong sự nửa vời này mãi mãi,
rằng một ngày nào đó, không xa nữa, tôi sẽ phải đưa ra quyết định, dù nó có đau đớn tới đâu.
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần, nhìn lần cuối vào cánh cửa Kho Lưu im lìm trong đêm, rồi quay lưng
bước đi, mang theo trong lòng một câu hỏi chưa có lời giải, một câu hỏi mà tôi biết mình không thể
trì hoãn tìm câu trả lời thêm được bao lâu nữa.
Trên đường về, tôi đi ngang qua khu ký túc xá nam, thấy ánh đèn phòng Kỳ vẫn còn sáng, một quầng
sáng nhỏ ấm áp giữa dãy nhà tối om. Tôi dừng lại một chút, nhìn về phía đó, không đủ can đảm ghé
qua, chỉ đứng nhìn từ xa, tự hỏi anh đang làm gì trong đó, có đang nghĩ tới tôi hay không, có cảm
nhận được gì về khoảng cách mới đang lớn dần giữa chúng tôi hay không, trước khi quay đi, tiếp tục
bước về phía ký túc xá nữ của mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 61 →