🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi hầu như không ngủ được đêm đó, cứ trở mình liên tục, đầu óc quay cuồng với những dòng chữ mình

vừa viết, cố hình dung xem sự thật vừa được đối diện sẽ thay đổi những gì trong cuộc sống của tôi kể

từ đây, dù chưa có câu trả lời rõ ràng nào hiện lên trong tâm trí mệt mỏi của tôi. Khi My về phòng khuya, tôi giả vờ đã ngủ say, không muốn cô nhìn thấy gương mặt còn hằn

đầy lo âu của mình.

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ, đứng trước gương soi lâu hơn bình thường, cố tập luyện một

biểu cảm bình thường nhất có thể trước khi bước ra khỏi phòng, chuẩn bị đối diện với một ngày học

mới như thể không có gì đã thay đổi, dù trong lòng tôi, mọi thứ đã hoàn toàn khác.

Tôi gặp Kỳ ở căng-tin như thường lệ, anh vẫy tay chào tôi từ xa, nụ cười tươi tắn quen thuộc, hoàn

toàn không hay biết về cơn bão đang cuộn trào trong lòng tôi.

"Em ăn sáng chưa?" Anh hỏi, kéo ghế mời tôi ngồi cạnh.

"Rồi, em ăn rồi." Tôi nói dối, ngồi xuống, cố giữ giọng bình thường nhất có thể.

Chúng tôi trò chuyện về những chuyện vặt vãnh thường ngày, bài tập, thời tiết, kế hoạch cuối tuần,

và tôi cố gắng phản hồi đúng lúc, đúng nhịp, nhưng bên trong, tôi cảm thấy mình đang nhìn Kỳ qua một

lớp kính mờ, một khoảng cách vô hình mới hình thành chỉ sau một đêm.

Mỗi lần Kỳ cười, mỗi lần anh vô tình chạm tay lên vành tai trái cố nhớ điều gì đó, tôi không còn chỉ

cảm thấy lo lắng thông thường như trước nữa. Giờ đây, mỗi dấu hiệu quên lãng của anh đều mang theo

một cảm giác tội lỗi trực tiếp, như thể chính bàn tay tôi đang góp phần vào việc lấy đi từng mảnh ký

ức đó, dù tôi biết rõ hợp đồng của mình không trực tiếp liên quan tới những gì Kỳ đang mất.

"Em sao vậy, mặt xanh thế?" Kỳ hỏi, nhận ra vẻ khác lạ của tôi, ánh mắt đầy lo lắng.

Tôi khựng lại một giây, cảm nhận rõ ràng đây là lần đầu tiên tôi sắp nói dối anh không phải bằng

cách né tránh, đổi chủ đề như mọi lần trước, mà bằng một lời phủ nhận trực tiếp, trắng trợn.

"Không có gì. Em không ngủ ngon thôi." Tôi nói, cố nặn ra một nụ cười.

Kỳ gật đầu, có vẻ chấp nhận lời giải thích đó, không truy hỏi thêm, chỉ nắm lấy tay tôi, xoa nhẹ,

một cử chỉ an ủi đơn giản khiến lòng tôi càng thêm nặng trĩu vì tội lỗi.

Chúng tôi ăn sáng xong, cùng đi bộ tới lớp học, tay trong tay như mọi ngày, nhưng tôi cảm nhận rõ

ràng một khoảng cách mới đã hình thành giữa chúng tôi, không phải do anh, mà do chính tôi, do bí mật

tôi vừa chính thức đối diện đêm qua nhưng chưa đủ can đảm chia sẻ, một khoảng cách vô hình nhưng

nặng nề, mà tôi biết mình sẽ phải mang theo cho tới khi tìm được đủ dũng khí để phá vỡ nó.

Trên đường tới lớp, chúng tôi đi ngang khu Bảng Nợ chung, và theo phản xạ, mắt tôi lại lướt qua tìm

tên mình, tìm tên Kỳ, những con số quen thuộc giờ đây mang một ý nghĩa khác hẳn trong mắt tôi, không

còn chỉ là áp lực tài chính đơn thuần, mà là bằng chứng sống động cho một hệ thống mà chính tôi cũng

đã trở thành một phần, theo cách tôi chưa từng muốn thừa nhận cho tới đêm qua.

Hết Chương 59

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 60
← TrướcTiếp →