Tối đó, trong phòng ký túc, My đã đi sinh hoạt câu lạc bộ chưa về, tôi ngồi một mình bên bàn học,
cuốn sổ tay da nâu mở sẵn trước mặt, nhưng tôi không cầm bút ngay. Tôi ngồi im rất lâu, tay đan vào
nhau, cố sắp xếp lại những gì mình còn nhớ được từ trang giấy đã thoáng thấy trong văn phòng Giám
Thu chiều nay.
Tôi không mang trang giấy đó về, không dám lấy đi bất cứ thứ gì khỏi văn phòng, dù chỉ một khoảnh
khắc lướt qua cũng đủ khiến tôi run rẩy suốt cả buổi chiều. Nhưng trí nhớ tôi, dù hoảng loạn, vẫn giữ
lại đủ chi tiết, đủ để tôi, ngồi đây một mình trong bóng tối, không còn cách nào lảng tránh được nữa.
Suốt buổi chiều, sau khi rời văn phòng, tôi đã cố nhồi nhét mọi suy nghĩ vào những việc khác, lao
vào bài tập, giặt giũ, bất cứ điều gì để không phải đối diện trực tiếp. Nhưng tới tối, khi cánh cửa
phòng đã khoá, khi ánh đèn ký túc xá cuối cùng cũng tắt hết ngoài hành lang, tôi biết mình không thể
trốn tránh thêm được nữa. Đây là lần đầu tiên sau gần hai năm, tôi thật sự cho phép mình nhớ lại,
đầy đủ, không cắt xén, không đổi chủ đề giữa chừng.
Tôi cầm bút, và lần đầu tiên trong suốt nhiều tháng qua, tôi không né tránh, không đổi chủ đề giữa
chừng, không gạch bỏ câu đang viết dở. Tôi viết, chậm rãi nhưng chắc chắn, từng chữ một, như đang gỡ
bỏ một lớp băng đã đông cứng quá lâu trên chính trái tim mình.
"Tôi đã ký một hợp đồng với Bà Tuyết Lam, năm mười lăm tuổi, năm hai. Tôi không nhớ hết từng điều
khoản, chỉ nhớ mình đã đồng ý đổi một phần của chính mình, để đổi lấy việc bà ấy trừ ngay năm cuộn
nợ cho Kỳ."
Tôi dừng lại, tay run, nhưng buộc mình viết tiếp, vì tôi biết nếu dừng lại lúc này, tôi sẽ lại rơi
vào vòng lặp né tránh quen thuộc đã kéo dài suốt bao lâu nay.
"Tôi không hối hận đã cứu anh. Tôi chỉ chưa bao giờ dám tính xem mình đã mất bao nhiêu."
Tôi đặt bút xuống, nhìn những dòng chữ mình vừa viết, cảm giác như đang nhìn một sự thật đã tồn tại
từ rất lâu trong lòng mình, nhưng chưa bao giờ được phép hiện hình thành câu chữ rõ ràng như vậy.
Đây không phải một phát hiện mới. Đây là một điều tôi đã biết, đã sống cùng, đã né tránh nghĩ tới
suốt hai năm trời, kể từ cái ngày tôi mười lăm tuổi, ngồi trong Tiệm Cầm Ức, ký tên mình vào một tờ
giấy mà tôi nghĩ mình đã hiểu rõ, nhưng thật ra chưa từng hiểu hết.
Tôi nhớ lại buổi chiều hôm đó, cách đây gần hai năm, khi tôi nghe tin Kỳ nợ đột ngột tăng vọt vì một
khoản phạt trễ hạn nhỏ, một khoản mà nếu không trả kịp sẽ kéo theo hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều.
Tôi đã hoảng loạn, đã tìm tới nơi duy nhất tôi biết có thể giúp nhanh chóng, và tôi đã ký, gần như
không đọc kỹ, chỉ vì muốn cứu anh ngay lập tức, không để anh phải gánh thêm một ngày nào nữa.
Tôi không biết, khi đặt bút ký năm đó, rằng mình vừa buộc chính ký ức về bản thân mình vào một cái
bẫy càng vùng vẫy càng siết chặt hơn. Tôi chỉ biết, ngay lúc đó, tôi đã cứu được Kỳ, và điều đó, với
tôi khi ấy, là đủ.
Giờ đây, ngồi trong bóng tối, đối diện với sự thật mình đã né tránh quá lâu, tôi cảm thấy một sự nhẹ
nhõm kỳ lạ pha lẫn nỗi sợ hãi mới, một sự nhẹ nhõm của việc không còn phải giả vờ với chính mình
nữa, và một nỗi sợ về việc, giờ đây khi đã nhìn thẳng vào nó, tôi sẽ phải quyết định mình cần làm gì
tiếp theo với sự thật này, một sự thật tôi đã giấu kín ngay cả khi kể lại câu chuyện của chính mình.
Tôi gấp cuốn sổ lại, nhưng không cất nó vào hộp gỗ như thường lệ. Tôi giữ nó trong lòng, hai tay ôm
chặt, như thể đó không còn chỉ là một cuốn sổ tay bình thường nữa, mà đã trở thành nhân chứng duy
nhất cho lời thú nhận đầu tiên tôi dành cho chính mình, sau gần hai năm sống trong một sự né tránh
mà tôi đã quá quen tới mức không còn nhận ra nó là né tránh nữa. Đêm đó, tôi không viết thêm gì
khác, chỉ ngồi đó, để sự thật vừa được gọi tên lắng xuống trong lòng, nặng nề nhưng, lần đầu tiên
sau rất lâu, không còn mơ hồ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 59 →