Tôi quỳ trên sàn, tay vẫn giữ trang giấy đó, không dám nhấc nó lên hẳn, chỉ nghiêng đầu nhìn kỹ hơn
vào dòng chữ bên dưới tiêu đề, cố xác nhận điều mình vừa thoáng thấy có thật hay chỉ là một sự nhầm
lẫn do ánh sáng yếu và tâm trí quá căng thẳng.
Nhưng không, tôi không nhầm. Tên tôi nằm đó, rõ ràng, "Đan Nhiên, mã bốn ba bảy", đúng mã số tôi đã
đọc thuộc lòng không biết bao nhiêu lần trong suốt bốn năm học, đặt cạnh một cái tên khác mà tôi
không dám đọc thành tiếng, dù mắt tôi đã lướt qua nó.
Tim tôi đập dữ dội, tay run tới mức tôi phải đặt trang giấy xuống sàn để không làm rách nó. Tôi
ngồi đó, giữa đống hồ sơ tung toé, cảm giác như thời gian đang chậm lại, mọi âm thanh xung quanh trở
nên xa xăm, chỉ còn lại tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.
Tôi biết mình cần phải làm gì đó, không thể cứ quỳ đây mãi, nhưng cơ thể tôi như đông cứng, không
tuân theo mệnh lệnh của lý trí. Một phần trong tôi muốn đọc trọn vẹn trang giấy đó ngay lập tức, để
biết chắc chắn, để chấm dứt sự mập mờ đã ám ảnh tôi suốt nhiều tháng qua. Một phần khác, mạnh hơn,
hoảng sợ tới mức chỉ muốn nhét trang giấy vào giữa chồng hồ sơ, giả vờ như chưa từng nhìn thấy gì.
Có tiếng bước chân vang lên từ phía trước văn phòng, tiếng giày của Cô Trinh đang quay trở lại từ
khu vực tủ khác. Tôi giật mình, phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ, vội vàng nhét trang giấy vào giữa
chồng hồ sơ đang cầm, đứng dậy, cố sắp xếp lại vẻ ngoài bình thường nhất có thể trước khi cô bước
vào tầm nhìn.
"Cô làm sao vậy, đánh rơi hồ sơ à?" Cô Trinh hỏi, nhìn thấy những trang giấy còn rải rác trên sàn.
"Dạ, em lỡ tay, đang nhặt lại đây ạ." Tôi đáp, giọng cố giữ bình thường nhưng vẫn còn hơi run, cúi
xuống tiếp tục nhặt những trang còn sót lại, cố tránh ánh mắt của cô.
Cô Trinh bước tới, cúi xuống giúp tôi nhặt vài trang gần đó, không tỏ ra nghi ngờ gì đặc biệt, chỉ
coi đây là một sự cố nhỏ bình thường trong công việc. Cô sắp lại vài trang theo đúng thứ tự với động
tác thành thục, một kỹ năng đã ăn sâu qua nhiều năm làm công việc này, và tôi thầm cảm ơn sự nhanh
nhẹn đó, vì nó khiến toàn bộ sự cố chỉ kéo dài vài phút, không đủ lâu để cô nhận ra bất cứ điều gì
bất thường trong thái độ của tôi. Tôi liếc nhìn cô, cố đoán xem liệu cô có biết
gì về nội dung của tập hồ sơ đặc biệt đó hay không, nhưng gương mặt cô không để lộ bất cứ dấu hiệu
nào khác thường.
"Thôi, hôm nay vậy đủ rồi, cô về nghỉ đi." Cô Trinh nói, sau khi cả hai đã sắp xếp lại đống hồ sơ
gần như hoàn chỉnh. "Mai làm tiếp."
Tôi gật đầu, thu dọn đồ đạc, cố giữ bước chân bình thường khi rời khỏi văn phòng, dù trong lòng đang
gào thét với chính mình về những gì vừa nhìn thấy. Ra tới hành lang, tôi dựa lưng vào tường, thở hổn
hển, tim vẫn đập loạn, và trong đầu, dòng chữ "HỢP ĐỒNG NGOÀI HIẾN CHƯƠNG" cứ lặp đi lặp lại không
ngừng, như một hồi chuông báo động mà tôi không còn cách nào để lờ đi thêm được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 58 →