🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài tuần sau buổi điều trần, Cô Trinh bất ngờ giao cho tôi một việc part-time nhỏ tại văn phòng Giám

Thu, sắp xếp lại hồ sơ cũ theo thứ tự mã số, một công việc thường được giao cho những học sinh giỏi,

có kỷ luật, đổi lấy vài cuộn nhỏ trừ vào học phí cuối năm.

"Cô làm cẩn thận đấy." Cô Trinh dặn dò khi giao việc, giọng nghiêm túc như mọi khi. "Hồ sơ nào không

liên quan tới phần cô đang sắp xếp, tuyệt đối không được đọc. Đây là quy định bảo mật, không phải

chuyện đùa."

"Dạ, em hiểu." Tôi gật đầu, nhận lấy chồng hồ sơ cao ngất cô chỉ vào, một góc tủ lưu trữ đầy bụi, ít

được động tới trong nhiều năm.

Kể từ sau lần nghe lỏm cuộc trò chuyện giữa Cô Trinh và đồng nghiệp, mối quan hệ giữa tôi và cô đã

thay đổi phần nào, không còn hoàn toàn là sự cảnh giác một chiều như trước, mà pha lẫn một sự tôn

trọng thầm lặng từ cả hai phía, dù không ai nói ra thành lời.

Tôi bắt đầu công việc, cẩn thận lật từng tập hồ sơ, sắp xếp lại theo đúng thứ tự mã số được yêu cầu,

cố gắng làm việc nhanh và chính xác để không phụ lòng tin của Cô Trinh, người, dù còn nghi ngờ tôi về

chỉ số hao mòn bất thường, vẫn quyết định giao cho tôi công việc này.

Buổi chiều trôi qua chậm rãi, chỉ có tiếng giấy sột soạt và tiếng bút của Cô Trinh làm việc ở bàn

riêng phía trước, thỉnh thoảng cô đứng dậy đi kiểm tra vài ngăn tủ khác, để tôi lại một mình với

đống hồ sơ. Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ nhỏ của văn phòng, chiếu thành một dải sáng hẹp trên

sàn nhà, và tôi làm việc trong sự yên tĩnh hiếm hoi đó, tâm trí dần thả lỏng khỏi những lo âu thường

trực vẫn đeo bám suốt nhiều tuần qua.

Tôi cẩn thận nâng một tập hồ sơ dày, cố sắp nó ngay ngắn vào đúng vị trí, nhưng do tập hồ sơ quá dày

và tay tôi hơi mỏi sau nhiều giờ làm việc, nó trượt khỏi tay tôi, rơi xuống sàn, các trang giấy bên

trong tung ra, rải khắp một vùng sàn nhà.

Tôi vội vàng cúi xuống nhặt lại, tim đập nhanh vì sợ làm hỏng thứ tự sắp xếp vốn đã tồn tại từ lâu

trong tập hồ sơ đó. Tôi nhặt từng trang một, cố gắng giữ nguyên trật tự nhất có thể, nhưng trong lúc

vội vã, mắt tôi vô tình lướt qua một trang giấy đang nằm ngửa trên sàn, mở ra đúng chỗ có một dòng

tiêu đề in đậm.

Tôi khựng lại, tay run nhẹ khi nhìn thấy dòng chữ đó, một cụm từ tôi chưa từng thấy chính thức trước

đây nhưng lại có một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể tôi đã biết nó tồn tại từ rất lâu mà không

dám thừa nhận.

"HỢP ĐỒNG NGOÀI HIẾN CHƯƠNG — SỐ HIỆU..."

Bên dưới dòng tiêu đề đó, tôi thấy thấp thoáng một cái tên, và dù chưa kịp đọc rõ toàn bộ, một linh

cảm lạnh buốt đã lan khắp người tôi, một sự nhận ra mơ hồ nhưng mãnh liệt rằng đây không phải một hồ

sơ ngẫu nhiên, và tôi sắp phải đối diện với điều mình đã né tránh suốt bao lâu nay.

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →