Cả buổi chiều tôi không tài nào tập trung học được, cứ liên tục nghĩ tới hình ảnh Kỳ loạng choạng
đứng dậy khỏi ghế Guồng sáng nay. Tối hôm đó, tôi ghé phòng Kỳ, mang theo ít cháo nóng mua từ
căng-tin, lo lắng cho tình trạng sức khoẻ của anh sau buổi thu hoạch căng thẳng. Anh nằm nghỉ trên giường, gương mặt vẫn còn hơi xanh
xao, nhưng khi thấy tôi bước vào, anh gắng gượng ngồi dậy, nở một nụ cười yếu ớt.
"Em không cần lo đâu, chỉ mệt thôi." Anh nói, đón lấy bát cháo tôi đưa, ăn từng thìa chậm rãi.
Tôi ngồi xuống cạnh giường, nhìn anh ăn, không nói nhiều, chỉ để sự hiện diện của mình làm dịu bớt
không khí căng thẳng còn sót lại từ buổi sáng. Ánh đèn dầu nhỏ toả một quầng sáng ấm áp trong căn
phòng, tiếng gió đêm lùa nhẹ qua khung cửa sổ thấp.
"Cảm ơn em." Kỳ nói, sau khi ăn xong, đặt bát xuống bàn cạnh giường. "Không biết sao dạo này em cứ
phải chăm anh hoài vậy."
"Anh chăm em cũng nhiều lần rồi mà." Tôi cười nhẹ, cố giữ không khí bớt nặng nề. "Có gì đâu mà cảm
ơn."
Anh nằm xuống lại, kéo chăn lên, và tôi ngồi bên cạnh, tay khẽ vuốt tóc anh, một cử chỉ dịu dàng
chúng tôi vẫn thường làm cho nhau những lúc mệt mỏi. Kỳ nhắm mắt, hơi thở dần đều đặn hơn, và trong
khoảnh khắc yên tĩnh đó, tôi cảm nhận được một sự bình yên hiếm hoi, dù biết rõ nó chỉ là tạm thời,
một khoảng lặng giữa những cơn sóng lo âu vẫn đang chờ đợi ngoài kia.
"Em kể chuyện gì đi." Kỳ nói khẽ, mắt vẫn nhắm, giọng đã lơ mơ buồn ngủ. "Chuyện gì cũng được, chỉ
cần nghe giọng em thôi."
Tôi mỉm cười, bắt đầu kể một câu chuyện nhỏ, không phải về chúng tôi, chỉ là một câu chuyện vu vơ về
một con mèo hoang thường lảng vảng quanh khu ký túc xá nữ, cách nó hay trèo lên bậu cửa sổ nằm sưởi
nắng mỗi buổi chiều. Tôi kể chậm rãi, giọng nhẹ nhàng, và chỉ vài phút sau, Kỳ đã chìm vào giấc ngủ,
câu chuyện của tôi dừng lại giữa chừng, không cần kết thúc.
Tôi ngồi nhìn anh ngủ một lúc lâu, ánh đèn dầu run rẩy đổ bóng lên gương mặt anh, và tay tôi khẽ
chạm lên vết sẹo mảnh sau tai trái anh, một cử chỉ nhẹ nhàng, không lời, như một lời hứa thầm lặng
tôi không thể nói ra thành tiếng.
Tôi không muốn đánh thức anh dậy, nên ngồi thêm một lúc, rồi nhẹ nhàng đứng dậy, kéo chăn đắp kỹ hơn
cho anh, tắt bớt đèn dầu, chỉ để lại một chút ánh sáng nhỏ, và rời phòng trong im lặng, khép cửa
thật khẽ để không làm anh giật mình tỉnh giấc.
Trên đường về ký túc xá nữ, tôi đi chậm rãi dưới bầu trời đêm không trăng, nghĩ về buổi sáng thu
hoạch, về câu hỏi ngắn ngủi nhưng đầy ám ảnh của Kỳ, "Mình vừa làm gì xong nhỉ?", và tự nhủ, dù có
chuyện gì xảy ra tiếp theo, tôi sẽ không để anh phải đối mặt với nó một mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 56 →