🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài tuần sau buổi điều trần, thời tiết chuyển hẳn sang nắng gắt, cái nóng oi ả bao trùm khuôn viên

Học Viện, khác hẳn cái lạnh của Kỳ Giá vừa qua. Bảng tin ngoài Sảnh Guồng lại thay thông báo mới,

báo hiệu Kỳ Thu Hoạch mùa Nắng Gắt, kỳ thu thứ ba trong năm học, đang tới gần.

Tôi chuẩn bị tâm lý theo đúng thói quen đã hình thành, kiểm tra lại mũ lưới đồng, dặn dò bản thân

giữ bình tĩnh, nhưng lần này, nỗi lo lắng của tôi không chỉ dành cho bản thân mà còn nặng nề hơn hẳn

khi nghĩ tới Kỳ, tới con số nợ đang tiếp tục leo thang không ngừng nghỉ.

Buổi sáng thu hoạch, Sảnh Guồng lại đông nghẹt như thường lệ, mùi trầm lú quen thuộc phủ khắp không

gian. Tôi thực hiện phần thu của mình trước, một sợi xanh lam bị rút đi không đau đớn gì đáng kể,

rồi đứng chờ tới lượt Kỳ, tim đập nhanh như mọi lần.

Khi tên anh được xướng lên, tôi thấy Kỳ bước ra, dáng đi có phần chậm chạp hơn hẳn những lần trước,

và khi ngồi vào ghế, anh nhắm mắt lại ngay lập tức, như đang cố chuẩn bị tinh thần cho một điều gì

đó khó khăn hơn bình thường.

Quy trình thu của anh, giống như lần trước, kéo dài lâu hơn hẳn những học sinh khác, và lần này, tôi

nhận thấy rõ ràng cơ thể anh run lên nhẹ ở một khoảnh khắc giữa chừng, một phản ứng vật lý tôi chưa

từng thấy ở anh trước đây trong suốt các lần thu hoạch cũ.

Khi Giám Thu tháo kẹp ra, Kỳ không mở mắt ngay, chỉ ngồi im một lúc, và khi anh đứng dậy, bước đi có

phần loạng choạng, phải bám vào thành ghế để giữ thăng bằng trước khi lấy lại được sự vững vàng.

Một Giám Thu đứng gần đó đưa mắt nhìn qua, ghi vội gì đó vào sổ tay, có lẽ để báo cáo tình trạng bất

thường của Kỳ theo đúng quy trình, rồi lại tiếp tục công việc của mình mà không hỏi han thêm. Tôi

vội bước tới, đỡ lấy tay anh, cảm nhận nó lạnh hơn hẳn bình thường.

"Anh ổn không?" tôi hỏi, giọng đầy lo lắng, không giấu được nữa.

"Ổn." Kỳ đáp, nhưng giọng anh yếu hơn hẳn, và có một khoảng dừng ngắn trước khi anh nói tiếp, như

đang cố định vị lại chính mình. "Mình... vừa làm gì xong nhỉ?"

Câu hỏi đó khiến tim tôi thắt lại, một nỗi sợ hãi lạnh buốt lan khắp người. Nhưng ngay sau đó, Kỳ

tự cười, đưa tay lên gãi gáy, nét mặt trở lại bình thường.

"À, quên, Kỳ Thu Hoạch. Anh lú quá." Anh nói, cố nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười đó không đủ sức

xoá tan nỗi lo đang dâng lên trong tôi.

Tôi nắm chặt tay anh, dẫn anh ra khỏi Sảnh Guồng, tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi ở sân ngoài. Con số trên

Bảng Nợ, khi tôi liếc nhìn lúc đi ngang, đã lại tăng thêm, dù không đột biến bằng những lần trước,

nhưng đủ để tôi hiểu rằng cơ thể anh đang phải gánh chịu một áp lực tích luỹ ngày càng lớn, một áp

lực mà tôi không biết liệu anh còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa trước khi có điều gì đó thật sự

nghiêm trọng xảy ra.

Hết Chương 54

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 55
← TrướcTiếp →