🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi điều trần kết thúc sau đó không lâu, với vài câu hỏi từ những học sinh được chọn trước để phát

biểu, những câu trả lời hành chính, chừng mực từ các thành viên Hội đồng, không có gì đột phá thêm

sau bài phát biểu đầy sức nặng của Viện trưởng Đoan. Khi cánh cửa Đại Sảnh mở ra, dòng người túa ra

sân ngoài, không khí náo động hơn hẳn sự trang nghiêm bên trong.

Tôi và My đứng lại một góc sân, quan sát các nhóm học sinh khác tụ tập bàn tán, chia sẻ cảm nhận của

mình về buổi điều trần vừa qua.

"Bà Đoan nói hay thật đó." Một nhóm nữ sinh gần đó bàn tán. "Nghe xong thấy thương bà quá, cả đời hy

sinh vì thị trấn."

Nhưng ở một góc khác, một nhóm nam sinh lại có giọng điệu khác hẳn.

"Hay cái gì, toàn lời hoa mỹ để biện minh cho việc lấy ký ức của tụi mình thôi." Một cậu nói, giọng

có phần bực bội. "Nói tới Cơn Đại Quên hoài, nhưng đâu có nghĩa là phải trút hết lên đầu tụi học

sinh nghèo."

"Ừ, đứa nào có tiền thì mua miễn trừ được, còn tụi mình thì è cổ ra trả." Một đứa khác phụ hoạ,

giọng cay đắng.

Một vài Giám Thu đứng rải rác quanh sân, không can thiệp vào các cuộc bàn tán, chỉ quan sát từ xa,

như thể đã quen với việc học sinh cần một khoảng thời gian để xả bớt cảm xúc sau mỗi lần chứng kiến

trực tiếp bộ máy quyền lực vận hành. Tôi nghe những cuộc trò chuyện đối lập đó, cảm nhận rõ ràng sự

chia rẽ trong cách nhìn nhận của học sinh về hệ thống mình đang sống trong đó. Không ai hoàn toàn đúng, không ai hoàn toàn sai, mỗi người

đều có một góc nhìn được định hình bởi hoàn cảnh riêng của mình.

"Mày nghĩ sao?" tôi hỏi My, khi cả hai đi bộ ra khỏi khu vực đông người.

"Tao nghĩ..." My ngẫm nghĩ một lúc trước khi trả lời, giọng thận trọng. "Tao nghĩ bà Đoan nói đúng

về nỗi sợ của bà, nhưng điều đó không có nghĩa là cách bà giải quyết nỗi sợ đó là công bằng với tụi

mình. Hai chuyện đó khác nhau."

Tôi gật đầu, thấy câu trả lời của My phản ánh đúng những gì tôi cũng đang cảm nhận, một sự phức tạp

không thể gói gọn trong việc ủng hộ hay phản đối hoàn toàn.

Giữa lúc chúng tôi đi ngang một nhóm học sinh khác, một cậu học sinh lạ mặt, có lẽ năm ba, nói to

với bạn mình, đủ để những người xung quanh nghe thấy.

"Nghe nói có người giàu mua được miễn trừ tạm thời đấy, tụi con nhà quan chức trong thị trấn ấy.

Không phải đóng gì cả suốt cả năm."

Câu nói đó khiến vài người xung quanh xì xào bàn tán thêm, và tôi cảm nhận một sự bất mãn âm ỉ lan

toả trong đám đông, một sự bất công ngầm mà ai cũng biết nhưng ít khi được nói thẳng ra giữa chốn

đông người như vậy.

Tôi và My tiếp tục bước đi, không tham gia vào cuộc bàn tán đó, nhưng câu chuyện về miễn trừ tạm

thời cứ lởn vởn trong đầu tôi, một mảnh ghép nhỏ khác trong bức tranh lớn về sự bất công đang tồn

tại ngay dưới lớp vỏ trang nghiêm, có tổ chức của Học Viện Vạn Chỉ, và tôi tự hỏi, dưới bầu trời âm

u đang kéo tới báo hiệu mùa Nắng Gắt sắp thay chỗ cho cái lạnh của Kỳ Giá, còn bao nhiêu điều khác

nữa mà tôi vẫn chưa hề hay biết.

Hết Chương 53

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 54
← TrướcTiếp →