Sau khi người đàn ông đọc xong danh sách, một khoảng lặng bao trùm cả hội trường, và từ phía sau bục
cao, một cánh cửa nhỏ mở ra, một người phụ nữ lớn tuổi bước ra, dáng người nhỏ bé nhưng đi đứng
thẳng thớm, mặc bộ trang phục giản dị màu nâu sẫm, khác hẳn trang phục nghi lễ cầu kỳ của những
người khác trên bục.
Cả hội trường đồng loạt đứng dậy, một phản xạ tôi cũng làm theo dù chưa hiểu rõ vì sao, và My khẽ
thì thầm bên tai tôi, "Viện trưởng Đoan đó."
Tôi nhìn kỹ hơn khi bà bước lên bục, đây là lần đầu tiên tôi thấy người sáng lập Học Viện Vạn Chỉ
bằng xương bằng thịt, dù đã nghe tên bà không biết bao nhiêu lần trong suốt bốn năm học. Bà đã bảy
mươi tám tuổi, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, tinh anh, không hề có dấu hiệu lú lẫn của tuổi già. Một
cuốn sổ nhỏ bọc da đeo bên hông bà, tay bà thỉnh thoảng chạm vào nó, một cử chỉ có vẻ như một thói
quen ăn sâu từ lâu.
"Mọi người ngồi xuống." Bà nói, giọng không lớn nhưng vang khắp hội trường nhờ sự im lặng tuyệt đối
của đám đông. Cả hội trường ngồi xuống theo, không một tiếng động thừa.
Bà đứng im một lúc, nhìn khắp lượt hội trường, ánh mắt như đang cố nhìn thấu từng gương mặt học
sinh đang ngồi trước mặt, rồi bắt đầu nói, giọng chậm rãi, mỗi câu đều mang một trọng lượng riêng.
"Bảy mươi mốt năm trước, thị trấn này đã mất một đêm." Bà nói. "Không phải mất một trận chiến, không
phải mất một mùa màng. Mất một đêm, và trong đêm đó, gần như tất cả những gì con người từng biết về
chính họ đã biến mất."
Tôi cảm nhận cả hội trường nín thở, dù ai cũng đã nghe qua câu chuyện về Cơn Đại Quên nhiều lần
trong các bài học lịch sử, nhưng nghe chính người sống sót qua nó kể lại, bằng chính giọng nói của
bà, mang một sức nặng khác hẳn.
"Ta khi đó bảy tuổi." Bà tiếp tục, giọng vẫn đều nhưng có một sự nghẹn ngào rất khẽ lẩn khuất bên
dưới. "Ta không nhớ khuôn mặt mẹ mình. Ta chỉ nhớ... ta chỉ nhớ tay bà ấy ấm, và một buổi sáng, bà
ấy nhìn ta như nhìn một người lạ."
Cả hội trường im lặng tuyệt đối, không ai dám cử động, và tôi cảm nhận được, dù không nhìn thấy rõ
gương mặt của những học sinh khác, rằng câu chuyện của bà đang chạm tới điều gì đó sâu xa trong lòng
mỗi người, một nỗi sợ nguyên thuỷ về việc mất đi chính mình.
"Cháu nghĩ ta là quái vật vì những gì Học Viện lấy đi mỗi năm." Bà nói tiếp, ánh mắt lướt qua đám
đông như đang nói trực tiếp với từng người một. "Ta hiểu điều đó. Nhưng ta đã thấy điều tồi tệ hơn
nhiều những cuộn chỉ bị rút đi. Ta đã thấy một thị trấn không còn nhớ nổi luật lệ của chính mình,
không còn nhớ ai là gia đình ai."
Bà dừng lại, để câu nói đó lắng xuống trong không khí, rồi kết thúc bằng một câu mà tôi biết mình sẽ
còn nhớ mãi.
"Có những cái giá không ai được chọn không trả, kể cả người đứng đầu."
Bà cúi đầu nhẹ, một cử chỉ vừa là lời chào vừa là dấu hiệu kết thúc phần phát biểu, rồi lặng lẽ rời
khỏi bục, bước đi chậm rãi qua cánh cửa nhỏ bà đã bước ra lúc đầu. Cả hội trường vẫn giữ im lặng
thêm vài giây sau khi bà đã khuất bóng, như thể không ai dám là người đầu tiên phá vỡ không khí
trang nghiêm còn đọng lại, trước khi tiếng xì xào bàn tán rụt rè bắt đầu lan ra từ hàng ghế cuối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 53 →