🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một thông báo đặc biệt xuất hiện trên bảng tin ngoài Sảnh Guồng vào giữa tuần, khác hẳn những thông

báo thường lệ về Kỳ Thu Hoạch hay lịch học. Nó yêu cầu toàn thể học sinh năm ba và năm tư có mặt tại

Đại Sảnh, một hội trường lớn hiếm khi mở cửa, vào sáng thứ bảy, để tham dự một buổi điều trần công

khai của Hội đồng Sáng Lập về các trường hợp "cạn ức" gần đây trong thị trấn.

Tôi chưa từng vào Đại Sảnh trước đây, dù đã nghe nhắc tới nó nhiều lần như một biểu tượng quyền lực

tối cao của Học Viện, nơi những quyết định lớn nhất được đưa ra, tách biệt hẳn khỏi đời sống thường

nhật của học sinh.

Sáng thứ bảy, tôi cùng My xếp hàng cùng hàng trăm học sinh khác trước cánh cửa gỗ lớn của Đại Sảnh,

cao gấp đôi cửa Sảnh Guồng, chạm khắc hoa văn phức tạp mô phỏng những sợi chỉ đan xen nhau. Bên

trong, hội trường rộng lớn với những hàng ghế gỗ xếp thành dãy dài, trần nhà cao vút với những cửa

sổ kính màu để ánh sáng tự nhiên tràn vào, tạo nên một không khí trang nghiêm khác hẳn mọi nơi tôi

từng bước chân qua trong khuôn viên Học Viện.

Chúng tôi tìm chỗ ngồi gần giữa hội trường, xung quanh là tiếng xì xào bàn tán của học sinh khác,

không khí căng thẳng nhưng cũng pha lẫn sự tò mò, vì hiếm khi nào Hội đồng Sáng Lập tổ chức một sự

kiện công khai như vậy, cho phép học sinh thường được chứng kiến trực tiếp.

"Mày có biết vì sao họ tổ chức cái này không?" tôi hỏi My khẽ, khi cả hai ổn định chỗ ngồi.

"Nghe nói có mấy vụ cạn ức liên tiếp gần đây, dân thị trấn phản ứng dữ lắm." My đáp, giọng thì thầm.

"Chắc Hội đồng muốn trấn an, chứng minh họ đang xử lý nghiêm túc."

Trên bục cao phía trước hội trường, một bàn dài được kê sẵn, phủ khăn vải màu xám tro, nơi các thành

viên Hội đồng sẽ ngồi. Vài Giám Thu đứng canh gác hai bên cửa ra vào, tư thế nghiêm trang, và tôi

nhận ra Cô Trinh trong số đó, đứng lặng lẽ ở góc phải hội trường, ánh mắt quét qua đám đông học

sinh một cách chuyên nghiệp.

Tiếng chuông nhỏ vang lên báo hiệu buổi điều trần sắp bắt đầu, và cả hội trường dần im lặng. Một

người đàn ông lớn tuổi, mặc trang phục nghi lễ màu xám bạc, bước lên bục, cầm một cuộn giấy dài,

bắt đầu đọc danh sách những trường hợp cạn ức được ghi nhận trong năm vừa qua, giọng đều đều, hành

chính.

Từng cái tên được xướng lên, kèm theo vài dòng thông tin ngắn gọn: tuổi, năm học, nguyên nhân được

ghi nhận. Tôi lắng nghe, tim đập nhanh dần khi danh sách kéo dài hơn tôi tưởng, mỗi cái tên là một

câu chuyện đau lòng bị nén lại thành vài dòng chữ khô khan, và trong một khoảnh khắc, tôi nghe thấy

một cái tên khiến cả hội trường bỗng nhiên im lặng hẳn, một sự im lặng nặng nề khác hẳn sự im lặng

trật tự trước đó, dù cái tên đó hoàn toàn xa lạ với tôi.

Tôi liếc sang My, thấy gương mặt cô cũng thoáng chút biến sắc, và trong đầu tôi, không hiểu vì sao,

hình ảnh Hạ Uyên ngồi đan giỏ tre lại hiện lên rõ ràng, dù người vừa được nhắc tên hoàn toàn không

phải chị của My.

Người đàn ông đọc tiếp, giọng không hề thay đổi sắc thái dù danh sách càng lúc càng dài, như thể với

ông, đây chỉ là một thủ tục hành chính thường niên, không mang theo trọng lượng cảm xúc nào. Tôi

nhìn quanh hội trường, thấy nhiều học sinh khác cũng đang cúi đầu, một số nắm chặt tay bạn bên cạnh,

và tôi nhận ra mình không phải người duy nhất mang một nỗi sợ riêng gắn liền với danh sách khô khan

đang được đọc lên giữa không gian trang nghiêm này.

Hết Chương 51

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 52
← TrướcTiếp →