Cả tuần sau chuyến đi tới Tiệm Cầm Ức, tôi cố gắng giữ nhịp sống bình thường, tránh nghĩ nhiều về
tấm danh thiếp vẫn nằm im trong ví, nhưng nó vẫn hiện diện đó, một sự cám dỗ âm thầm mỗi khi tôi mở
ví ra tính toán chi tiêu. Cuối tuần, tôi về thăm mẹ như thường lệ, mang theo trong lòng những lo âu
chưa kịp lắng xuống sau chuyến đi đó. Xưởng dệt của mẹ vẫn giữ nguyên không khí quen thuộc, tiếng thoi đưa qua
lại đều đặn, mùi chỉ nhuộm thoang thoảng trong không gian ấm cúng.
"Con dạo này có chuyện gì buồn à?" Mẹ hỏi ngay khi thấy tôi, đặt thoi xuống, nhìn tôi kỹ hơn bình
thường. "Mặt con không được tươi như mọi khi."
Tôi ngồi xuống bên khung cửi, cố nặn ra một nụ cười, không muốn mẹ phải lo lắng thêm về những gánh
nặng tôi đang mang.
"Con không sao mẹ, chỉ hơi mệt vì bài vở thôi." Tôi nói, một lời nói dối nhỏ đã trở thành thói quen
tôi dùng với hầu hết mọi người xung quanh mình dạo gần đây.
Mẹ không truy hỏi thêm, chỉ gật đầu, tiếp tục công việc dệt của mình. Chúng tôi ngồi bên nhau trong
im lặng một lúc, chỉ có tiếng thoi đưa và tiếng gió lùa qua khe cửa xưởng làm bạn.
"Con biết không," mẹ nói sau một hồi, không ngừng tay làm việc, "hồi mẹ còn trẻ, có một chị bạn thân
của mẹ, chị ấy giúp đỡ người khác nhiều tới mức quên mất chăm sóc bản thân. Cuối cùng chị ấy kiệt
sức, phải nghỉ hẳn công việc một thời gian dài mới hồi phục lại được."
Tôi lắng nghe, không chắc mẹ đang kể chuyện đó vì lý do gì, hay chỉ là một câu chuyện ngẫu nhiên
trôi ra từ ký ức của bà.
"Giúp người khác quá mức có khi là đang tự làm hại mình đó con." Mẹ nói tiếp, giọng nhẹ nhàng nhưng
có phần nghiêm túc. "Mẹ không biết con đang gặp chuyện gì, nhưng nếu có, nhớ đừng quên chăm sóc bản
thân con trước đã."
Tôi khựng lại, cảm giác như mẹ vừa vô tình chạm đúng vào vấn đề sâu kín nhất mà tôi đang giấu kín,
dù bà hoàn toàn không biết gì về những đêm Tiếp Ức, về chuyến đi tới Tiệm Cầm Ức, về tất cả những gì
tôi đang âm thầm làm để cố giữ Kỳ ở lại bên mình.
"Con sẽ nhớ mẹ." Tôi nói, giọng hơi nghẹn, cúi đầu tránh ánh mắt mẹ để không lộ ra sự xúc động đang
dâng lên.
Mẹ đưa tay xoa đầu tôi, một cử chỉ dịu dàng bà vẫn làm từ khi tôi còn nhỏ, rồi lấy từ trong rương gỗ
ra một tấm lụa dệt hỏng, những đường chỉ rối bời không theo trật tự, đặt trước mặt tôi.
"Có những sợi dệt càng cố sửa càng rối thêm." Mẹ nói, tay vuốt nhẹ lên tấm lụa hỏng. "Đôi khi phải
để nó đứt hẳn rồi dệt lại từ đầu, chứ cố giữ mãi một mối rối thì chỉ càng làm hỏng cả tấm vải thôi."
Tôi nhìn tấm lụa hỏng, những sợi chỉ rối tung không còn phân biệt được đâu là đầu đâu là cuối, và
trong lòng, một cảm giác lạ dâng lên, như thể mẹ vừa nói ra một lời tiên tri mà tôi chưa đủ sẵn sàng
để hiểu hết ý nghĩa, một hạt giống nhỏ được gieo xuống mà tôi biết mình sẽ còn phải nghĩ tới rất
nhiều lần nữa trước khi thật sự thấu hiểu được nó.
Trước khi tôi rời nhà chiều hôm đó, mẹ ôm tôi lâu hơn thường lệ, không nói thêm gì, chỉ xoa nhẹ lên
lưng tôi vài cái, một cử chỉ an ủi quen thuộc từ thời thơ ấu. Tôi ôm mẹ chặt hơn, cảm nhận hơi ấm
quen thuộc của bà, và trong khoảnh khắc đó, tôi ước gì mình có thể kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe, dù
biết rõ mình sẽ không làm vậy, ít nhất là chưa phải lúc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →