🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bà hẹn tôi lần sau quay lại để bàn cụ thể hơn, nếu tôi thật sự muốn tiến hành, và đưa cho tôi một

tấm danh thiếp nhỏ ghi giờ mở cửa, không có tên bà trên đó, chỉ có địa chỉ tiệm. Sau gần một giờ

ngồi nghe bà giải thích những điều khoản chung chung, không có gì cụ thể hữu ích cho tình huống của

Kỳ, tôi cáo lui, viện lý do cần về sớm để ôn bài. Bà tiễn tôi ra tận cửa, giọng

niềm nở như lúc mới gặp, dặn tôi nếu cần thì cứ quay lại bất cứ lúc nào.

Tôi bước ra khỏi tiệm khi trời đã chạng vạng, ánh hoàng hôn nhuộm cam những mái nhà thấp dọc con

phố, không khí se lạnh của mùa Giá bắt đầu len vào từng cơn gió nhẹ. Tôi đi bộ về phía Học Viện,

đầu óc quay cuồng với những gì vừa trải qua.

Tôi cố phân tích lại cuộc trò chuyện, tìm kiếm ý nghĩa thật sự đằng sau lời bà nói, đằng sau khoảnh

khắc bà khựng tay khi nghe tên Kỳ. Tôi tự nhủ có lẽ mình đang suy diễn quá mức, tìm kiếm những mối

liên hệ không tồn tại chỉ vì tâm trí đang quá căng thẳng, quá nhạy cảm với mọi chi tiết nhỏ nhặt.

Có lẽ bà chỉ đơn giản gặp nhiều người, và cái tên Kỳ, dù không phổ biến tới mức xa lạ, cũng không

hiếm tới mức đáng để bà thật sự nhớ rõ từng người mang tên đó từng bước qua cửa tiệm. Có lẽ khoảnh

khắc khựng tay chỉ là do bà bị giật mình bởi âm thanh nào đó ngoài phố, trùng hợp xảy ra đúng lúc

tôi nói ra cái tên, không có mối liên hệ nào thật sự tồn tại.

Tôi cố thuyết phục bản thân bằng những lý lẽ đó, nhưng sâu trong lòng, một linh cảm không tên vẫn

tiếp tục nhắc nhở tôi rằng có điều gì đó không ổn, một mảnh ghép chưa khớp mà tôi chưa đủ thông tin

để nhìn ra hình dạng thật sự của nó.

Tôi chạm tay vào túi áo, nơi cuốn sổ tay da nâu vẫn nằm yên, cảm nhận sự quen thuộc của nó dưới đầu

ngón tay, và tự nhủ, giọng gần như thì thầm trong đầu, "Không sao đâu. Mình chỉ đang giúp thôi."

Câu tự nhủ đó, dù được lặp lại nhiều lần trong đầu, vẫn không hoàn toàn xoá tan được sự bất an đang

len lỏi trong lòng tôi. Tôi bước tiếp, cố giữ nhịp chân bình thường, cố không để những suy nghĩ hỗn

loạn ảnh hưởng tới dáng đi của mình, dù biết rõ không ai xung quanh thật sự để ý tới điều đó.

Tôi lấy tấm danh thiếp nhỏ ra khỏi túi, ngắm nhìn nó dưới ánh đèn đường mờ nhạt, chỉ vỏn vẹn một địa

chỉ, không tên, không dấu hiệu nào khác. Tôi cất nó vào một ngăn riêng trong ví, tách biệt hẳn với

những giấy tờ khác, như một sự thừa nhận thầm lặng rằng tôi chưa sẵn sàng vứt bỏ nó đi, dù cũng chưa

chắc chắn mình sẽ dùng tới nó. Đèn đường thị trấn bắt đầu sáng lên khi tôi đi ngang qua, ánh sáng

vàng ấm áp đối lập với bầu trời đang chuyển dần sang màu tím thẫm. Tôi ngoái nhìn lại phía sau, về hướng con phố nơi Tiệm Cầm Ức

nằm khuất trong bóng tối dần buông, rồi quay đầu, bước tiếp về phía cổng Học Viện, mang theo trong

lòng nhiều câu hỏi hơn hẳn số câu trả lời tôi tìm được sau buổi chiều liều lĩnh này.

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →