Bà gấp cuốn sổ da lại, cất về chỗ cũ, rồi rót cho tôi một tách trà nhỏ từ một ấm đặt sẵn trên quầy,
hương thơm khác hẳn loại trà tôi vẫn quen uống, đậm và hơi đắng. Tôi nhận lấy, không dám từ chối, dù trong lòng vẫn cảnh giác với mọi cử
chỉ của bà.
"Cháu nói cháu muốn giảm nợ hộ người khác." Bà nói, ngồi thẳng lưng sau quầy, tay đan vào nhau trên
mặt bàn gỗ. "Người đó là ai, nếu cháu không phiền cho bà biết?"
Tôi do dự một chút, nhưng nghĩ rằng nếu muốn nhận được câu trả lời hữu ích, mình cũng cần cởi mở
phần nào.
"Dạ, bạn trai cháu ạ." Tôi nói. "Anh ấy học Vay Trước từ năm nhất, nợ đang tăng nhanh lắm."
"Vay Trước." Bà lặp lại, gật đầu chậm rãi, như đã nghe qua hàng trăm câu chuyện tương tự trước đây.
"Tên cậu ấy là gì?"
"Dạ, Vũ Tuấn Kỳ ạ." Tôi đáp, không nghĩ nhiều về việc tiết lộ cái tên đó, chỉ coi đó là thông tin
cần thiết để bà có thể tư vấn chính xác hơn.
Ngay khi cái tên đó vừa thốt ra khỏi miệng tôi, tôi thấy tay bà, đang cầm tách trà của chính mình,
khựng lại giữa chừng, một khoảnh khắc rất ngắn, gần như không thể nhận ra nếu tôi không đang chăm
chú quan sát từng cử chỉ của bà. Đôi mắt bà nheo lại một chút, nhìn tôi kỹ hơn hẳn bình thường một
vị khách lạ mới bước vào lần đầu.
"Vũ Tuấn Kỳ à." Bà nói, giọng vẫn niềm nở nhưng có gì đó khác thường lẩn khuất bên dưới. "Cái tên đó
nghe... quen."
Tôi khựng lại, tim đập nhanh hơn, không hiểu vì sao bà lại có phản ứng như vậy trước một cái tên mà
lẽ ra bà không nên biết tới, trừ khi Kỳ từng có giao dịch nào đó với tiệm này mà tôi không hề hay
biết.
"Anh ấy từng tới đây trước đây ạ?" tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng đang dấy lên một
nỗi lo mới.
"Có lẽ. Bà gặp nhiều người, không nhớ hết được." Bà xua tay, nụ cười niềm nở trở lại nhanh chóng,
gần như không để lại dấu vết của khoảnh khắc kỳ lạ vừa rồi. "Tên phổ biến mà, chắc bà nhầm với ai
đó khác thôi."
Tôi gật đầu, chấp nhận lời giải thích đó, dù một phần trong tôi không hoàn toàn tin tưởng. Tôi
không có cách nào để truy vấn sâu hơn mà không tỏ ra nghi ngờ quá mức, và tôi cũng không chắc mình
đã sẵn sàng đối diện với bất cứ sự thật nào có thể ẩn giấu đằng sau phản ứng đó.
Bà tiếp tục câu chuyện, chuyển sang giải thích những điều khoản chung chung về các loại hợp đồng bà
có thể cung cấp, giọng điệu chuyên nghiệp trở lại như chưa từng có gián đoạn nào. Tôi ngồi nghe, gật
đầu theo, nhưng trong đầu, hình ảnh khoảnh khắc bà khựng tay lại vẫn cứ lởn vởn, một mảnh ghép nhỏ
mà tôi biết mình sẽ còn nhớ tới rất lâu sau khi rời khỏi tiệm này.
"Loại hợp đồng phổ biến nhất bà làm là cầm cố một sợi để đổi lấy tiền mặt hoặc trừ trực tiếp vào nợ
Học Viện." Bà giải thích, tay chỉ vào một mục trong cuốn sổ mở sẵn dù đã cất đi trước đó, có lẽ chỉ
đang diễn giải bằng trí nhớ. "Nhưng với trường hợp Vay Trước, lãi luỹ tiến cao như vậy, cháu cần một
khoản trừ lớn hơn nhiều mới đáng để cân nhắc. Đó là chuyện cần bàn kỹ hơn, không phải một buổi chiều
là xong được."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →