🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tiếng chuông cửa vẫn còn ngân nhẹ sau lưng tôi khi tôi bước hẳn vào bên trong. Bên trong tiệm khác

hẳn hình dung của tôi khi chỉ nhìn qua lớp kính từ ngoài. Không gian sâu hơn hẳn

vẻ ngoài nhỏ nhắn của mặt tiền, những kệ tủ kính xếp dọc hai bên tường, bên trong là hàng trăm ống

chỉ nhỏ đủ màu sắc, mỗi ống được đặt trong một ngăn riêng, có nhãn ghi chú bằng thứ ký hiệu tôi

không hiểu được, có lẽ là mã số riêng của tiệm.

Mùi hương lạ thoảng trong không khí, không phải mùi trầm lú quen thuộc của Sảnh Guồng, mà một mùi

gì đó ngọt hơn, dịu hơn, có lẽ là hương liệu để bảo quản các ống chỉ khỏi hư hỏng theo thời gian.

Ánh sáng trong tiệm đến từ vài ngọn đèn dầu treo tường, ấm áp nhưng vẫn giữ một cảm giác lạnh lẽo

khó tả bao trùm không gian.

"Cháu tới có việc gì?" Người phụ nữ sau quầy hỏi, giọng niềm nở, đôi mắt quan sát tôi từ đầu tới

chân một cách kín đáo nhưng kỹ lưỡng.

"Dạ, cháu muốn hỏi về cách giảm nợ hộ người khác, kiểu... hợp pháp ấy ạ." Tôi nói, cố giữ giọng bình

tĩnh, đứng thẳng người giữa không gian tiệm rộng lớn, cảm thấy nhỏ bé giữa những kệ hàng cao ngất.

Bà nhìn tôi một lúc, rồi bật cười nhẹ, một tiếng cười không hẳn là chế giễu nhưng cũng không hoàn

toàn thân thiện, một âm thanh khiến tôi cảm thấy mình vừa hỏi một câu ngây thơ tới mức đáng buồn

cười.

"Cháu tưởng bà cho không à?" Bà nói, tháo đôi găng lụa ra một chút rồi lại đeo vào, một cử chỉ có vẻ

như thói quen hơn là cần thiết. "Ở đây không có gì cho không, kể cả lòng tốt."

Tôi im lặng, không biết đáp lại sao cho phù hợp, chỉ đứng đó, cảm nhận sự chênh lệch quyền lực rõ

rệt giữa một học sinh còn non nớt như tôi và một người phụ nữ đã dày dạn kinh nghiệm buôn bán trong

lĩnh vực này suốt nhiều năm.

"Hợp pháp thì cháu nên ra văn phòng tư vấn học phí của Học Viện mà hỏi." Bà nói tiếp, giọng vẫn

niềm nở nhưng có phần châm biếm nhẹ. "Chỗ đó chắc sẽ cho cháu một bài giảng dài về kỷ luật tài chính

và trách nhiệm cá nhân, nghe xong vẫn không giải quyết được gì."

"Vậy còn ở đây thì sao ạ?" tôi hỏi, cố giữ mạch câu chuyện, dù cảm nhận rõ mình đang bước dần vào

một vùng nguy hiểm hơn dự tính ban đầu.

Bà ngừng lại, nhìn tôi kỹ hơn, ánh mắt sắc bén lóe lên một tia gì đó tôi không thể xác định rõ, rồi

mỉm cười, một nụ cười rộng hơn, có phần thoả mãn, như thể tôi vừa đưa ra đúng câu hỏi bà đang chờ

đợi.

"Ở đây, mọi thứ đều có giá, và cái giá luôn công bằng." Bà nói, giọng chậm rãi, nhấn nhá từng chữ.

"Công bằng theo cách của bà, tất nhiên. Cháu ngồi xuống đi, mình nói chuyện cho kỹ."

Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện quầy, cảm nhận một sự hồi hộp lẫn lo sợ dâng lên trong lòng,

không biết liệu mình vừa bước vào một cuộc trò chuyện đơn thuần hay đã vô tình đặt chân vào một mối

quan hệ mà tôi sẽ không thể dễ dàng rút lui.

Bà đứng dậy, đi tới một tủ kính khác ở góc tiệm, lấy ra một cuốn sổ dày bọc da, đặt lên bàn trước

mặt tôi, mở ra vài trang đầu cho tôi xem, những dòng chữ ghi chép tỉ mỉ về các loại giao dịch, các

mức giá quy đổi khác hẳn bảng biểu chính thức tôi từng học trong lớp Thẩm Định.

"Cháu thấy đó, bà làm ăn đàng hoàng, có sổ sách rõ ràng cả." Bà nói, giọng có phần tự hào. "Không

phải kiểu lừa đảo chợ đen cháu vẫn nghe đồn đâu."

Tôi nhìn cuốn sổ, những con số và ký hiệu tôi chỉ hiểu được một phần, nhưng đủ để nhận ra đây là một

hệ thống được vận hành có tổ chức, không hề tuỳ tiện như tôi vẫn tưởng tượng.

Hết Chương 47

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 48
← TrướcTiếp →