Kỳ Giá tới và qua đi trong một tuần đầy căng thẳng, con số nợ của Kỳ lại tăng thêm, dù không kịch
tính bằng lần trước, nhưng đủ để nỗi lo âu trong tôi tiếp tục âm ỉ, không bao giờ thật sự nguôi
ngoai. Kỳ, sau buổi thu hoạch đó, có vẻ mệt mỏi hơn hẳn, ngủ nhiều hơn, ít nói hơn trong vài ngày,
dù vẫn cố gắng tỏ ra bình thường mỗi khi ở cạnh tôi, một sự cố gắng mà tôi nhận ra ngày càng rõ rệt
nhưng chọn không nói thẳng ra, sợ rằng gọi tên nó sẽ khiến mọi thứ trở nên nặng nề hơn. Sau kỳ thu hoạch, tôi dành nhiều đêm suy nghĩ, cân nhắc mọi phương án có thể, và cuối cùng,
tôi quyết định làm một điều mà trước đây tôi chưa từng dám nghĩ tới nghiêm túc.
Tôi sẽ tới Tiệm Cầm Ức, không phải để nhìn qua cửa kính như lần trước, mà để bước vào, hỏi han trực
tiếp về những cách hợp pháp hơn để giảm bớt gánh nặng nợ nần cho Kỳ.
Chiều thứ bảy, tôi đứng trước cửa tiệm, tim đập nhanh, tay siết chặt quai túi xách. Tôi nhớ lại lời
My từng nói, nửa đùa nửa thật, "nếu là tao, tao sẽ hỏi coi có cách trả nhanh nào không, hợp pháp
ấy", và tôi bám vào câu nói đó như một lý do chính đáng để tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là
một cuộc hỏi han thông thường, không có gì nguy hiểm.
Tôi tự nhủ mình sẽ chỉ hỏi, không ký bất cứ giấy tờ gì, không cam kết bất cứ điều gì, chỉ đơn thuần
thu thập thông tin để có thể đưa ra quyết định sáng suốt hơn sau này. Đó là lý lẽ tôi lặp đi lặp lại
trong đầu, cố gắng biến một hành động liều lĩnh thành một bước đi thận trọng, có tính toán.
Nhưng sâu trong lòng, tôi biết mình đang tự lừa dối bản thân phần nào. Bước vào một nơi như Tiệm Cầm
Ức không bao giờ là một hành động hoàn toàn an toàn, đặc biệt với một học sinh đã từng nghe đủ thứ
lời đồn về những giao dịch mờ ám diễn ra sau cánh cửa đó.
Tôi nhớ lại khuôn mặt tái nhợt của người đàn ông tôi từng thấy bước ra khỏi tiệm nhiều tuần trước,
bước chân vội vã, ánh mắt tránh né mọi người xung quanh. Tôi tự hỏi liệu mình có đang đi trên con
đường sẽ khiến mình trông giống như vậy trong tương lai không xa hay không.
Nhưng rồi tôi nghĩ tới Kỳ, tới con số sáu mươi tư cuộn đang tiếp tục phình to, tới lời cảnh báo của
My về một khoản nợ "không ai từng thấy" đang chờ đợi anh ở năm cuối. So với viễn cảnh đó, một cuộc
hỏi han đơn thuần, dù có phần liều lĩnh, vẫn có vẻ như một rủi ro chấp nhận được.
Con phố dẫn tới tiệm vắng người hơn hẳn giờ tan tầm thường thấy, chỉ có vài người dân thị trấn qua
lại mua sắm cuối tuần, không ai để ý tới một cô học sinh đứng tần ngần trước cửa một cửa hiệu không
dành cho lứa tuổi của mình. Tôi đứng đó thêm một lúc, tay vẫn siết chặt quai túi, cố lấy hết can đảm
trước khi bước tới.
Tôi hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn, và bước tới gần cửa tiệm. Qua lớp kính,
tôi có thể thấy bóng dáng người phụ nữ quen thuộc ngồi sau quầy, đôi găng lụa mỏng phủ trên đôi tay
đang xếp lại một chồng giấy tờ, dáng vẻ điềm tĩnh như đang chờ đợi một vị khách nào đó, dù không thể
biết chắc bà có đang chờ đợi tôi hay không.
Tôi đẩy cửa bước vào, tiếng chuông nhỏ treo trên khung cửa kêu lên một tiếng khẽ, báo hiệu sự có mặt
của tôi, và cánh cửa khép lại sau lưng, cắt đứt tôi khỏi thế giới quen thuộc bên ngoài, đưa tôi vào
một không gian tôi chưa từng thật sự bước vào trước đây, dù đã đứng ngoài nhìn vào không ít lần.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →