🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài ngày trôi qua kể từ đêm Tiếp Ức lần thứ năm, cảm giác mất mát mơ hồ dần lắng xuống, dù chưa hoàn

toàn biến mất. Sáng hôm sau, tôi có việc phải ghé qua khu văn phòng hành chính để nộp một tờ đơn xin

xác nhận điểm số cho môn Thẩm Định. Hành lang dẫn tới đó đi ngang qua văn phòng Giám Thu, và khi tôi bước tới gần,

tôi nghe thấy giọng nói của Cô Trinh vọng ra từ bên trong, đang trò chuyện với một Giám Thu khác,

cửa chỉ khép hờ.

Tôi định bước qua nhanh, không có ý định nghe lén, nhưng một câu nói bất chợt lọt vào tai khiến tôi

khựng bước, đứng nép sau một cột trụ gần đó.

"Chị còn nhớ hồi chị mới vào làm không?" Giọng người Giám Thu kia hỏi, có vẻ thân thiết, đồng

nghiệp lâu năm. "Nghe đồn chị từng là học sinh giỏi nhất khoá, trả sạch hoàn toàn trước khi được

tuyển vào đây."

Tôi đứng im, tim đập nhanh, cố lắng nghe rõ hơn.

"Tôi không nhớ." Giọng Cô Trinh đáp lại, phẳng lặng nhưng có một sắc thái là lạ, như đang cố diễn

đạt một sự thật khó chịu bằng giọng điệu bình thường nhất có thể. "Trả sạch thì làm sao mà nhớ được

chuyện trước đó. Chỉ còn lại kỹ năng nghề nghiệp thôi, mọi thứ khác đều trống."

"Chị không thấy tiếc à?" Người kia hỏi tiếp, giọng có phần tò mò. "Cả một quãng đời học sinh, mất

sạch như vậy."

Có một khoảng lặng dài trước khi Cô Trinh trả lời, và khi giọng cô vang lên lại, có một điều gì đó

khác hẳn, mềm hơn, gần như mong manh.

"Tôi không biết mình có gì để tiếc, vì tôi không nhớ nó từng tồn tại." Cô nói. "Nhưng đôi lúc, nhìn

mấy đứa học sinh giỏi vào đây, tôi lại có một cảm giác lạ, như muốn bảo vệ tụi nó khỏi việc lặp lại

con đường của tôi. Tôi không biết tại sao. Chỉ là một cảm giác, không giải thích được."

Tôi đứng đó, nghe trọn vẹn đoạn hội thoại, cảm nhận toàn bộ những mảnh ghép rời rạc về Cô Trinh mà

tôi đã âm thầm thu thập suốt nhiều tuần qua giờ đây khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh: người

phụ nữ ngồi quay mặt ra cửa, tật đếm ngón tay, ánh mắt lạc đi kỳ lạ trong lần gặp đầu tiên, tất cả

đều là dấu vết của một người đã từng đánh mất toàn bộ ký ức về chính cuộc đời học sinh của mình, chỉ

còn sót lại một tàn dư cảm xúc mơ hồ, không tên gọi, không nguồn gốc rõ ràng.

Người Giám Thu kia đổi chủ đề, nói vài câu về công việc thường nhật, và cuộc trò chuyện dần lắng

xuống. Tôi vội vàng rời khỏi vị trí đứng nép, tiếp tục bước đi về phía văn phòng hành chính, tim vẫn

còn đập nhanh vì những gì vừa nghe được.

Khi tôi đi ngang qua cửa văn phòng Giám Thu lần nữa trên đường quay lại, cửa đã mở hẳn, và Cô Trinh

đứng đó, có lẽ vừa tiễn đồng nghiệp ra về. Ánh mắt cô chạm phải tôi trong một khoảnh khắc, và tôi

không kịp che giấu hoàn toàn vẻ mặt của mình, một sự thấu hiểu mới mẻ, một cái nhìn khác hẳn ánh mắt

sợ hãi thường thấy khi tôi đối diện với cô.

Cô nhìn tôi thêm một giây, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ khó hiểu, có thể là chào hỏi

bình thường, cũng có thể là một sự công nhận thầm lặng rằng cô biết tôi vừa nghe được điều gì đó,

rồi quay vào trong, khép cửa lại, để tôi đứng đó, giữa hành lang vắng, cảm nhận một điều gì đó giữa

hai chúng tôi đã âm thầm thay đổi.

Tôi đứng lặng thêm một lúc trước khi tiếp tục bước đi, cố sắp xếp lại những cảm xúc lẫn lộn đang

dâng lên trong lòng. Trước đây, tôi chỉ nhìn Cô Trinh như một rào cản, một người có thể vạch trần bí

mật của tôi bất cứ lúc nào. Nhưng giờ đây, sau khi biết được một phần câu chuyện của cô, tôi bắt đầu

nhìn cô bằng một ánh mắt khác, phức tạp hơn, pha trộn giữa sự cảnh giác vẫn còn đó và một sự đồng

cảm mới mẻ dành cho một người cũng đang mang trong mình một mất mát không ai có thể hiểu trọn vẹn.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 46
← TrướcTiếp →