Vài đêm sau, khi cảm giác lo âu về Cô Trinh đã lắng xuống phần nào, tôi quyết định thực hiện nghi
thức Tiếp Ức thêm một lần nữa, dù đã cẩn trọng hơn hẳn, khoá cửa phòng kỹ càng, kiểm tra hai lần
trước khi bắt đầu, dù biết rõ khoá cửa không thể ngăn được bất cứ điều gì thật sự nguy hiểm nếu nó
tồn tại.
Tôi dành cả buổi tối chuẩn bị tâm lý, đi dạo một vòng quanh sân trước khi về phòng, cố sắp xếp lại
suy nghĩ, tự nhắc mình cẩn trọng hơn theo đúng những gì đã học được từ ghi chép cũ. My đã ngủ say từ
lâu, hơi thở đều đặn vọng sang từ giường bên kia. Tôi thắp một ngọn nến duy nhất, đặt trên bàn, lấy
hộp gỗ ra, mở nắp, nhìn những trang giấy đã tích luỹ qua nhiều tuần, giờ đây đã dày hơn hẳn so với
lúc đầu.
Tôi rút một tờ giấy mới, cầm bút, nhưng lần này, khi bắt đầu viết câu mở đầu quen thuộc, giọng tôi
run rõ rệt, không còn dứt khoát chút nào, gần như đang hỏi lại chính mình hơn là khẳng định một điều
chắc chắn.
"Tên anh ấy là... Vũ Tuấn Kỳ."
Tôi dừng lại giữa câu, một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi hoàn thành nó, một sự do dự tôi chưa từng
có ở bốn lần trước. Tôi tự hỏi liệu đây có phải dấu hiệu cho thấy cơ thể mình đang phản kháng lại
việc lặp đi lặp lại quá nhiều, hay chỉ đơn giản là sự căng thẳng tích tụ từ cuộc gặp với Cô Trinh
vẫn còn ảnh hưởng tới tôi.
Tôi kể lại một ký ức nhỏ nhưng quý giá, khoảnh khắc đầu tiên Kỳ nói yêu tôi, một buổi tối mưa nhẹ
năm ba, cả hai đứng trú dưới mái hiên thư viện, giọng anh run run nhưng chân thành khi thốt ra ba
chữ ấy lần đầu tiên, và tôi đã bật khóc vì hạnh phúc, một điều tôi chưa từng làm trước đó vì bất cứ
lý do gì.
Tôi viết hết chi tiết, đọc lại thành tiếng, và cảm giác ấm sau gáy quen thuộc xuất hiện, nhưng lần
này nhạt hơn hẳn, gần như chỉ còn là một dư âm mờ nhạt so với cảm giác mạnh mẽ của những lần đầu.
Sau khi hoàn tất, tôi ngồi im một lúc, và một cảm giác lạ chợt xuất hiện: một khoảng trống rất nhỏ,
mơ hồ, như vừa đánh mất một điều gì đó không liên quan trực tiếp tới Kỳ, một mảnh ký ức nhỏ nhặt nào
đó của chính tôi mà tôi không thể xác định được là gì, chỉ cảm nhận được sự thiếu vắng của nó.
Tôi cố lục lại trong đầu, cố nhớ xem gần đây mình đã quên điều gì, nhưng không tìm ra được câu trả
lời rõ ràng, chỉ có cảm giác mất mát mơ hồ đó cứ lởn vởn, không chịu tan biến, khiến tôi bất an hơn
hẳn những lần thực hiện nghi thức trước đây.
Tôi gấp tờ giấy, đặt vào hộp gỗ, đóng nắp, cất vào ngăn kéo. Đây là lần thứ năm tôi thực hiện nghi
thức này kể từ đầu năm học, và dù không biết chắc, một linh cảm mơ hồ mách bảo tôi rằng có lẽ đây
cũng nên là lần cuối cùng tôi viết nguyên văn câu mở đầu quen thuộc ấy, ít nhất là công khai, theo
đúng cách tôi vẫn làm.
Tôi tắt nến, nằm xuống, tay vẫn còn cảm nhận được dư âm run rẩy từ việc viết, và tự hỏi, trong bóng
tối, liệu cái giá tôi đang âm thầm trả cho việc giữ ký ức của Kỳ có đang lớn dần hơn tôi tưởng, một
cái giá mà chính tôi cũng chưa đủ can đảm để tính toán rõ ràng.
Tôi cố nhớ lại những chuyện nhỏ nhặt gần đây, một buổi học, một bữa ăn, một cuộc trò chuyện với My,
cố tìm ra khoảng trống nào đó khớp với cảm giác mất mát mơ hồ mình vừa trải qua, nhưng trí nhớ tôi
vẫn có vẻ nguyên vẹn, không có lỗ hổng rõ ràng nào để chỉ ra. Có lẽ, tôi tự trấn an mình, đó chỉ là
một sợi ký ức quá nhỏ, quá vụn vặt, tới mức chính tôi cũng chẳng đáng để tiếc nuối nó, một cái giá
nhỏ nhoi so với những gì tôi đang cố gắng bảo vệ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →