Bữa tối hôm đó tôi ăn không ngon miệng, cứ nghĩ mãi về ánh mắt sắc bén của Cô Trinh, về câu hỏi còn
bỏ ngỏ mà cô đã nói rõ sẽ không quên. Tối đó, trong phòng ký túc, tôi kể lại cho My nghe về cuộc gặp
ở văn phòng Giám Thu, nhưng tôi chọn lọc kỹ những gì mình nói, chỉ kể phần về chỉ số hao mòn bất
thường, không nhắc gì tới nghi thức Tiếp Ức, tới hộp gỗ, tới những đêm tôi thì thầm kể chuyện cho
chính mình trong bóng tối.
My ngồi trên giường, tay cầm cây bút, gõ nhẹ lên cuốn sổ tính toán theo nhịp suy nghĩ, lắng nghe tôi
kể với vẻ mặt nghiêm túc.
"Chỉ số hao mòn thấp hơn mười lăm phần trăm á?" My hỏi lại, mắt sáng lên vì phân tích chuyên môn.
"Nghe giống như có ai đó đang gia cố ký ức trái phép đó. Tao có đọc qua về hiện tượng này trong tài
liệu Thẩm Định nâng cao, hiếm gặp lắm."
Tôi im lặng, cố giữ vẻ mặt bình thường, không để lộ ra rằng chính mình là "ai đó" mà My vừa nhắc
tới. Có một cảm giác nặng nề đè lên ngực tôi khi nghe bạn thân phân tích chính xác tình huống của
mình mà không hề hay biết sự thật đang ngồi ngay trước mặt.
"Mày nghĩ ai làm chuyện đó thì để làm gì?" tôi hỏi, cố giữ giọng tò mò khách quan.
"Chắc để giữ lại điều gì đó quan trọng thôi." My nhún vai, giọng có phần dửng dưng, không mảy may
nghi ngờ. "Người ta chỉ liều làm chuyện ngoài quy định khi có lý do đủ lớn. Học phí, tình cảm, gia
đình, đủ thứ có thể."
Tôi gật đầu, cố nén một tiếng thở dài. Có điều gì đó thật đau đớn trong việc nghe người bạn thân
nhất của mình đưa ra những giả thuyết chính xác tới mức gần như đọc được suy nghĩ của tôi, mà tôi
lại không thể nói ra sự thật, không thể chia sẻ gánh nặng này với người duy nhất có thể thật sự hiểu
và giúp đỡ tôi.
"Mày biết tao luôn đứng về phía mày, đúng không?" My nói, đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, nhìn
thẳng vào tôi với ánh mắt chân thành. "Dù mày có làm gì, có giấu tao chuyện gì, tao vẫn sẽ đứng về
phía mày."
Câu nói đó khiến tôi giật mình, không chắc My có đang ngầm ám chỉ rằng cô đã đoán ra một phần sự
thật hay không, hay chỉ đơn thuần là một lời khẳng định tình bạn ngẫu nhiên, không liên quan gì tới
những gì tôi đang giấu.
"Ừ, tao biết." Tôi gật đầu, cố nặn ra một nụ cười, nhưng trong lòng nặng trĩu vì biết mình không
xứng đáng với sự tin tưởng đó, ít nhất là không phải lúc này, khi tôi vẫn đang giấu cô những điều
quan trọng nhất.
My không hỏi thêm, có lẽ cảm nhận được tôi chưa sẵn sàng nói nhiều hơn, chỉ đặt tay lên vai tôi một
lúc, một cử chỉ an ủi im lặng, rồi quay lại với bài tập của mình. Tôi ngồi đó, nhìn cô làm việc, và
tự hỏi liệu mình có đang phạm một sai lầm lớn khi tiếp tục giữ khoảng cách với người bạn duy nhất
thật sự hiểu được một phần những gì tôi đang trải qua, dù không biết trọn vẹn sự thật.
Đêm đó, tôi không lấy hộp gỗ ra, không thực hiện nghi thức nào, chỉ nằm đó, lắng nghe hơi thở đều
đặn của My, cố cân nhắc xem mình nên dừng lại hay tiếp tục, giữa một bên là nỗi sợ bị phát hiện và
một bên là nỗi sợ lớn hơn, sâu hơn, về việc mất Kỳ mãi mãi nếu tôi ngừng cố gắng.
Tôi nghĩ tới câu My vừa nói, "tao luôn đứng về phía mày", và cố hình dung, nếu một ngày nào đó tôi
đủ can đảm kể hết sự thật, liệu câu nói đó có còn giữ nguyên ý nghĩa hay không, hay nó sẽ vỡ tan như
biết bao thứ khác trong cuộc sống của tôi kể từ khi tôi bắt đầu bước vào con đường giấu diếm này.
Tôi không tìm được câu trả lời, chỉ biết rằng càng trì hoãn lâu, khoảng cách giữa những gì tôi kể và
những gì tôi giấu càng lớn dần, tới mức tôi lo sợ một ngày nào đó sẽ không còn cách nào lấp đầy nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →