Chuông báo hết giờ hành chính vẫn còn vang vọng ngoài hành lang khi tôi đứng dậy, thu dọn cặp sách,
chuẩn bị rời văn phòng, nhưng Cô Trinh chưa cho tôi đi ngay. Cô nhìn
tôi một lúc, như đang cân nhắc có nên hỏi tiếp hay không, rồi cuối cùng lên tiếng, giọng có phần
mềm hơn lúc nãy.
"Tôi không có ý làm cô sợ." Cô nói. "Chỉ là công việc của tôi buộc phải theo dõi những chỉ số bất
thường. Cô có muốn giải thích gì không, trước khi tôi ghi vào báo cáo chính thức?"
Tôi biết mình cần nói điều gì đó, không thể im lặng mãi được, nhưng tôi cũng không thể nói ra sự
thật, không phải lúc này, không phải với một Giám Thu mà tôi hoàn toàn không biết sẽ đứng về phía
nào nếu biết tôi đang làm gì.
"Em chỉ ôn bài kỹ hơn thôi ạ." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh, chọn một câu trả lời vừa không phải
nói dối trắng trợn, vừa không tiết lộ sự thật. "Dạo này em hay đọc lại bài vở nhiều lần trước khi
ngủ, có lẽ vì vậy mà chỉ số thay đổi."
Cô Trinh nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt sắc bén như đang cố tìm kiếm điều gì đó ẩn giấu sau câu trả
lời của tôi. Tôi cố giữ ánh mắt bình thản, không né tránh, biết rằng nếu tôi cúi mặt hay tỏ ra bối
rối, cô sẽ càng nghi ngờ hơn.
"Ôn bài." Cô lặp lại, giọng không giấu được chút hoài nghi. "Được, tôi ghi nhận lý do đó."
Cô cầm bút, viết vài dòng vào cuốn sổ, không nói thêm gì, và trong khoảng lặng đó, tôi có thể cảm
nhận được rõ ràng rằng cô không hoàn toàn tin vào lời giải thích của tôi, nhưng cũng không có bằng
chứng cụ thể nào để truy vấn sâu hơn.
"Tôi sẽ theo dõi cô sát hơn một chút." Cô nói, ngẩng lên nhìn tôi lần nữa. "Không phải vì tôi nghĩ
cô làm gì sai. Chỉ vì tôi không thích những gì mình không giải thích được."
Cô đứng dậy, bước ra khỏi bàn, tới bên cửa sổ nhỏ của văn phòng, nhìn ra sân ngoài một lúc, dáng vẻ
như đang cân nhắc điều gì đó xa xôi hơn câu chuyện trước mắt. "Tôi làm công việc này nhiều năm rồi,"
cô nói tiếp, giọng chậm rãi hơn, "và tôi học được rằng những chỉ số bất thường thường không tự nhiên
mà có. Nhưng tôi cũng học được rằng không phải mọi bất thường đều xấu."
Câu nói đó, dù mang tính cảnh báo, lại có một điều gì đó khiến tôi khựng lại, một sắc thái cá nhân
hiếm hoi len vào giọng nói vốn luôn phẳng lặng, hành chính của cô. Tôi nhìn cô kỹ hơn, cố tìm hiểu
xem đằng sau câu nói đó là gì, nhưng gương mặt cô đã trở lại vẻ nghiêm túc thường lệ, không để lộ
thêm bất cứ điều gì.
"Dạ, em hiểu." Tôi nói, cúi đầu chào, rồi quay người bước ra khỏi văn phòng.
Tôi cúi đầu chào lần nữa rồi bước ra khỏi phòng, cảm nhận ánh mắt cô vẫn dõi theo mình cho tới khi
cánh cửa khép lại phía sau lưng. Ra tới hành lang, tôi dừng lại, tựa lưng vào tường, thở ra một hơi
dài, cảm nhận nhịp tim đang dần chậm lại sau cuộc đối thoại căng thẳng vừa rồi. Tôi biết mình vừa thoát được một tình huống nguy
hiểm, nhưng cũng biết rõ rằng đây chỉ là sự trì hoãn, không phải giải pháp lâu dài.
Cô Trinh giờ đây đã chú ý tới tôi, và tôi không biết liệu điều đó có nghĩa là tôi cần dừng lại hoàn
toàn nghi thức Tiếp Ức, hay chỉ cần cẩn thận hơn để không để lại dấu vết đo lường được nữa. Tôi bước
đi dọc hành lang, đầu óc quay cuồng với câu hỏi đó, không tìm được câu trả lời rõ ràng trước khi tới
được cổng ra của khu văn phòng.
Ngoài sân, ánh chiều đã ngả vàng, học sinh túa ra sau giờ tan học, tiếng cười nói rộn ràng vang khắp
khuôn viên. Tôi hoà vào dòng người, cố lấy lại vẻ ngoài bình thường, dù trong lòng vẫn còn nặng
trĩu. Trên đường về ký túc, tôi đi ngang qua tấm gương lớn treo ở hành lang chung, dừng lại một
chút, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình, cố tìm xem có dấu hiệu nào của sự hoảng loạn còn sót
lại trên gương mặt hay không, trước khi bước tiếp về phòng, chuẩn bị đối diện với My như thể không
có gì bất thường vừa xảy ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →