🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ ba, một mảnh giấy nhỏ được đặt vào ngăn bàn tôi ngay trước giờ vào lớp, nét chữ hành chính

gọn gàng, yêu cầu tôi có mặt tại văn phòng Giám Thu sau tiết học cuối cùng. Không có lý do cụ thể

nào được ghi rõ, chỉ có mã số của tôi và một dòng chữ "Vui lòng có mặt đúng giờ".

Tôi cầm mảnh giấy, tim đập nhanh hơn bình thường suốt cả buổi học, cố đoán xem mình đã làm gì sai,

liệu có liên quan tới những đêm Tiếp Ức hay không, hay chỉ đơn thuần là một thủ tục hành chính bình

thường không có gì đáng lo.

My ngồi cạnh tôi trong lớp, để ý thấy tôi cứ liếc nhìn mảnh giấy suốt buổi, hỏi khẽ có chuyện gì.

Tôi chỉ lắc đầu, nói có lẽ liên quan tới việc xin xác nhận điểm số môn Thẩm Định, một lời nói dối

nhỏ tôi bật ra ngay lập tức mà không kịp suy nghĩ, một dấu hiệu cho thấy việc nói dối đã trở nên dễ

dàng hơn với tôi tới mức đáng lo ngại. My gật đầu, không hỏi thêm, quay lại với bài giảng, còn tôi

thì không thể tập trung nổi vào bất cứ điều gì suốt phần còn lại của buổi sáng.

Sau giờ học, tôi tới văn phòng Giám Thu, gõ cửa, và được mời vào. Cô Trinh ngồi sau bàn làm việc như

mọi lần, tư thế quay mặt ra cửa quen thuộc, trước mặt cô là một cuốn sổ mở sẵn, và bên cạnh là một

tấm biểu đồ nhỏ tôi chưa từng thấy trước đây, những đường kẻ và con số phức tạp.

"Đan Nhiên, mã bốn ba bảy?" Cô hỏi, dù đã biết rõ câu trả lời, chỉ theo đúng thủ tục. "Ngồi đi."

Tôi ngồi xuống, cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh, dù bên trong lòng đang cuộn xoáy lo âu. Cô Trinh lật vài

trang trong cuốn sổ, tay trái đếm ngón theo nhịp quen thuộc, rồi ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt sắc bén

hơn hẳn những lần gặp trước.

"Tôi có một câu hỏi cho cô." Cô nói, giọng đều đều nhưng có phần nghiêm túc. "Gần đây, chỉ số hao

mòn tự nhiên trên Bảng Nợ của cô có một vài điểm bất thường. Thấp hơn mức trung bình dự kiến cho một

học sinh năm tư đã đóng đủ như cô."

Tôi khựng lại, không ngờ có một chỉ số như vậy tồn tại, càng không ngờ nó lại bị theo dõi kỹ tới

mức có thể phát hiện ra sự khác biệt nhỏ trong hành vi của tôi.

"Em không hiểu ý cô." Tôi nói, cố giữ giọng bình thường, dù tay tôi bắt đầu siết chặt vạt áo dưới

gầm bàn.

"Nói đơn giản, cơ chế rút sợi thường lấy đi những ký ức ít được nhắc lại nhất trước tiên." Cô Trinh

giải thích, giọng vẫn phẳng lặng như đang đọc một quy định. "Nếu một học sinh chủ động gia cố ký ức

của mình bằng cách nào đó, chỉ số hao mòn tự nhiên sẽ thấp hơn dự kiến, vì cơ chế phải tìm những ký

ức khác thay thế. Chỉ số của cô, trong ba tuần gần đây, thấp hơn mức trung bình khoảng mười lăm phần

trăm."

Tôi im lặng, cố xử lý thông tin này. Tôi chưa từng nghĩ tới việc mình có thể để lại dấu vết đo lường

được, một bằng chứng gián tiếp cho thấy tôi đang làm điều gì đó khác thường, dù không ai có thể biết

chính xác đó là gì chỉ qua một con số thống kê.

"Cô có đang tự làm gì với ký ức của mình ngoài quy định không?" Cô Trinh hỏi thẳng, ánh mắt không

rời khỏi tôi, chờ đợi câu trả lời.

Trên tường phía sau bàn Cô Trinh, tôi để ý thấy một tấm bảng nhỏ khác, ghi danh sách những buổi làm

việc trong tuần, và cạnh đó là một khung ảnh nhỏ, không phải ảnh người mà là một bức tranh phong

cảnh đơn giản, có lẽ do chính cô treo lên để trang trí, một chi tiết cá nhân hiếm hoi trong không

gian làm việc vốn lạnh lẽo, hành chính này.

Tôi mở miệng, định nói một điều gì đó, nhưng chưa kịp thốt ra lời nào thì tiếng chuông báo hết giờ

hành chính vang lên từ phía Sảnh Guồng, một âm thanh đanh gọn cắt ngang không khí căng thẳng trong

phòng.

Cô Trinh liếc nhìn đồng hồ trên tường, rồi nhìn lại tôi, có vẻ cân nhắc điều gì đó trong đầu.

"Thôi được, hôm nay tới đây thôi." Cô nói, gấp cuốn sổ lại. "Nhưng câu hỏi vẫn còn đó, cô Nhiên ạ.

Tôi sẽ không quên nó đâu."

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →