Tuần lễ sau chuyến thư viện với dòng cảnh báo bí ẩn trôi qua tương đối yên bình, không có thêm dấu
hiệu bất thường nào khác xuất hiện, và tôi dần lấy lại được nhịp sống thường nhật, dù vẫn giữ một sự
cẩn trọng nhất định mỗi khi thực hiện nghi thức Tiếp Ức. Sáng thứ hai, bảng tin lớn ngoài Sảnh Guồng
lại thay thông báo mới, nét chữ in đậm quen thuộc báo hiệu Kỳ Giá, kỳ thu hoạch thứ hai trong năm,
sắp tới gần. Học sinh túm tụm đọc như thường lệ, không
còn vẻ hoảng sợ rõ rệt như hồi đầu năm học của các em năm nhất, thay vào đó là một sự chuẩn bị quen
thuộc, gần như máy móc, của những người đã trải qua kỳ thu hoạch nhiều lần.
Tôi đọc lướt qua thông báo, ghi nhớ ngày giờ, rồi tiếp tục đi về phía lớp học. Không khí trong sân
đã bắt đầu se lạnh hơn hẳn, báo hiệu mùa Giá đang tràn về, lá cây bắt đầu chuyển màu, rụng lác đác
trên các lối đi lát đá.
Buổi chiều, tôi hẹn Kỳ đi dạo, không có mục đích gì đặc biệt, chỉ muốn dành thời gian bên nhau trước
khi guồng quay bận rộn của kỳ thu hoạch cuốn cả hai vào lo âu và chuẩn bị. Chúng tôi đi dọc con
đường quanh hồ nhỏ trong khuôn viên Học Viện, nơi vài cây phong lá đỏ đã bắt đầu trút lá xuống mặt
nước phẳng lặng.
"Lạnh rồi ha." Kỳ nói, kéo cao cổ áo khoác dệt tay cũ của mẹ, tay đút túi.
"Ừ, sắp Kỳ Giá rồi mà." Tôi đáp, đi sát vào anh hơn để tránh gió.
Chúng tôi đi trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới chân, tiếng gió thổi qua mặt
hồ tạo thành những gợn sóng nhỏ lăn tăn. Đây là kiểu khoảnh khắc tôi trân trọng nhất, những lúc
không cần nói gì nhiều, chỉ cần sự hiện diện của nhau là đủ.
"Em nhớ hồi mình mới quen nhau không, cũng vào mùa này." Kỳ nói, giọng có chút hoài niệm. "Anh còn
nhớ lúc đó em mặc áo khoác màu xanh, đi ngang chỗ anh đang luyện tập, làm anh lóng ngóng đánh rơi cả
cuộn chỉ."
Tôi cười, ký ức đó vẫn còn rõ trong đầu tôi, một trong những kỷ niệm đẹp nhất của năm nhất. Tôi nhìn
anh, thấy nụ cười của anh khi kể lại chuyện đó hoàn toàn tự nhiên, không có dấu hiệu do dự hay tìm
kiếm nào, và điều đó khiến lòng tôi ấm lên đôi chút, một tia hy vọng nhỏ rằng có lẽ những ký ức cũ,
những ký ức đã ăn sâu từ lâu, vẫn còn vững vàng hơn những ký ức mới.
"Anh nhớ rõ ghê." Tôi nói, siết chặt tay anh.
"Anh nhớ mà." Kỳ đáp, mỉm cười, nhưng lần này, khi câu nói quen thuộc đó vang lên, tôi để ý thấy một
khoảng ngập ngừng rất nhỏ trước đó, gần như không đáng kể, một hơi thở dừng lại nửa nhịp trước khi
anh nói ra câu nói, như thể anh đang tự kiểm tra lại trong đầu trước khi khẳng định.
Tôi không nói gì về điều đó, chỉ cười lại, tiếp tục bước đi bên anh dọc bờ hồ, để những chiếc lá
phong đỏ rơi xuống quanh chân hai đứa, và trong lòng, tôi cất giữ khoảnh khắc ngập ngừng nhỏ ấy vào
một góc, cùng với tất cả những dấu hiệu nhỏ khác tôi đã âm thầm ghi nhận suốt nhiều tuần qua, chờ
đợi ngày chúng ghép lại thành một bức tranh mà tôi vẫn chưa đủ can đảm nhìn thẳng vào trọn vẹn.
Chúng tôi ngồi xuống một băng ghế đá ven hồ, nhìn mặt nước phản chiếu bầu trời chiều đang chuyển
màu, từ xanh nhạt sang cam rồi tím dần. Kỳ kể thêm vài chuyện về công việc luyện tập, về việc thầy
dạy Kéo Sợi đang cân nhắc đề cử anh làm phụ tá chính thức sau khi tốt nghiệp, một tin tốt hiếm hoi
giữa những lo âu chồng chất gần đây.
"Nếu được làm phụ tá thật, anh sẽ có lương, đỡ đần được cho mẹ nhiều hơn." Anh nói, giọng đầy hy
vọng, ánh mắt sáng lên theo cách chỉ khi nói về gia đình anh mới có được. "Mấy đứa em cũng sắp tới
tuổi đi học, cần tiền lắm."
Tôi gật đầu, mỉm cười theo niềm vui của anh, dù trong lòng không khỏi nghĩ tới việc để được giữ lại
làm phụ tá, trước hết anh phải tốt nghiệp được đã, một điều kiện tiên quyết mà càng ngày tôi càng
không dám chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ như anh vẫn tin tưởng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →