🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi chiều chủ nhật, tôi ở lại phòng một mình, My đã về nhà thăm gia đình cuối tuần này. Tôi tận

dụng khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi để sắp xếp lại góc học tập, dọn dẹp những cuốn vở cũ chất

đống trên bàn, và trong lúc dọn dẹp, tôi cầm cuốn sổ tay da nâu lên, ngắm nhìn nó kỹ hơn bình thường.

Góc sổ, nơi tôi vẫn cầm mỗi lần mở ra viết, đã sờn rõ rệt, lớp da mỏng đi, màu nâu sẫm dần bạc màu

thành một vệt nhạt hơn hẳn phần còn lại của bìa sổ. Tôi nhớ lại, cuốn sổ này mẹ tặng tôi hồi mới

nhập học năm nhất, đã dùng gần bốn năm, nhưng sự sờn mòn ở góc này chỉ mới rõ rệt trong vài tháng

gần đây, kể từ khi tôi bắt đầu dùng nó thường xuyên hơn cho danh sách "Những gì Kỳ còn nhớ về em".

Tôi ngồi xuống, đặt cuốn sổ lên bàn, mở hộp gỗ, đếm lại số trang giấy Tiếp Ức đã viết, cả những

trang chính thức lẫn những lần thử nghiệm khác không theo đúng nghi thức. Con số khiến tôi giật mình: tôi đã làm việc này nhiều hơn cả

tháng cộng lại tính từ đầu năm học, một tần suất mà chính tôi, nếu nhìn từ ngoài vào, có lẽ sẽ gọi

là ám ảnh.

Tôi ngồi xuống bàn, nhìn chồng giấy nhỏ trong hộp, cố đánh giá một cách khách quan những gì mình

đang làm. Có một phần trong tôi nhận ra sự bất thường của việc này, nhận ra rằng một người bình

thường không cần phải dành nhiều đêm liên tiếp để thì thầm kể lại ký ức cho chính mình trong bóng

tối, không cần một cuốn sổ ghi chép tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ nhặt người yêu mình quên mất.

Nhưng phần khác trong tôi, mạnh hơn, nhanh chóng dập tắt tiếng nói tự nhận thức đó bằng một lý lẽ

quen thuộc.

"Chỉ cần đủ để anh nhớ. Chỉ cần thế thôi." Tôi tự nhủ, thành tiếng, như đang cố thuyết phục chính

mình bằng cách nói ra rõ ràng.

Tôi gấp lại chồng giấy, đặt về chỗ cũ trong hộp, đóng nắp. Nhưng câu tự nhủ đó, dù đã được thốt ra,

vẫn không hoàn toàn xua tan được sự bất an nhỏ đang len lỏi trong lòng tôi, một cảm giác rằng có lẽ,

ranh giới giữa "giúp đỡ" và "ám ảnh" đang mờ dần đi, và tôi không chắc mình còn đứng ở bên nào của

ranh giới đó nữa.

Tôi lật lại vài trang đầu tiên của cuốn sổ, những trang ghi chép bài học từ năm nhất, chữ viết còn

non nớt, nắn nót hơn hẳn bây giờ. Có một sự đối lập rõ rệt giữa nét chữ của Nhiên năm mười bốn tuổi

mới nhập học, đầy háo hức và tò mò về thế giới mới, với nét chữ của tôi bây giờ, vội vã hơn, nặng nề

hơn, mang theo dấu vết của bốn năm học tập dưới áp lực không ngừng nghỉ. Tôi cầm cuốn sổ lên, vuốt

nhẹ lên góc sờn, cảm nhận độ mòn của lớp da dưới đầu ngón tay. Có một sự

gắn bó lạ lùng tôi dành cho vật này, không chỉ vì nó là quà của mẹ, mà vì nó đã trở thành nhân chứng

thầm lặng cho toàn bộ hành trình tôi đang đi qua, ghi lại từng mảnh nhỏ của một câu chuyện mà tôi

chưa dám kể trọn vẹn cho bất kỳ ai, kể cả chính mình.

Ánh chiều nhuộm cam khắp căn phòng trống trải không có My, và tôi ngồi đó một lúc lâu, cuốn sổ trong

tay, lắng nghe sự tĩnh lặng hiếm hoi bao trùm phòng ký túc, cố tận hưởng một khoảnh khắc bình yên

trước khi tuần học mới lại cuốn tôi trở lại guồng quay của lo âu và những nghi thức đêm khuya đã

dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

Tôi đứng dậy, mở cửa sổ cho gió chiều lùa vào, mang theo mùi lá khô và mùi khói bếp thoảng nhẹ từ

khu nhà ăn tập thể phía xa, dấu hiệu người ta đã bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Tôi tựa người vào khung

cửa sổ, nhìn xuống sân trong vắng vẻ ngày chủ nhật, vài học sinh khác cũng tranh thủ ngày nghỉ để đi

dạo hoặc ngồi ôn bài dưới bóng cây.

Điện thoại bàn chung của tầng reo lên dưới sảnh, tiếng chuông vọng lên qua cầu thang, và tôi nghe

tiếng ai đó chạy xuống nhận, tiếng nói chuyện rôm rả sau đó vọng lại mơ hồ. Tôi tự hỏi liệu có phải

gia đình mình gọi lên không, nhưng rồi nhớ ra mẹ tôi không có điều kiện gọi điện thoại đường dài,

chỉ liên lạc qua thư và những chuyến xe hàng ghé qua, một sự thiếu thốn nhỏ mà tôi đã quen từ lâu,

không còn thấy chạnh lòng như những năm đầu mới xa nhà.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →