Buổi sáng đó không có gì đặc biệt.
Không có sự kiện lớn nào cần ghi nhớ, không có quyết định nào cần đưa ra, không có ai tới gõ cửa mang theo tin tức phải đối mặt. Chỉ là một buổi sáng bình thường trong căn phòng trọ nhỏ, ánh nắng dịu nhẹ len qua khung cửa sổ, mùi cơm sáng còn vương trong không khí, tiếng chim đâu đó ngoài phố đang hót lảnh lót.
Ánh nắng rọi thành một vệt dài trên sàn gỗ, di chuyển chậm rãi theo giờ, phủ lên góc bàn nơi cuốn sổ tay da nâu vẫn nằm yên từ tối qua. Tôi nghe tiếng nước sôi lích rích trong ấm đặt trên bếp nhỏ, tiếng bước chân ai đó đi ngang ngoài ngõ, những âm thanh vụn vặt của một buổi sáng chẳng ai buồn ghi nhớ, nhưng lại là thứ tôi đang tập cho phép mình để tâm tới, chỉ vì chúng là của thật, không qua bất cứ tầng lọc nào.
Tôi ngồi ở bàn, viết vài dòng vào sổ tay, không phải điều gì quan trọng, chỉ là ghi lại kế hoạch mua thêm ít gạo, ít rau, trước khi Kỳ đi làm ca chiều.
Kỳ ngồi ở góc phòng, đang sửa lại chiếc ghế gỗ cũ bị lung lay một chân, thứ chúng tôi nhặt về từ bãi đồ cũ ngoài chợ tuần trước. Anh cầm một cây đinh nhỏ, gõ nhẹ, chăm chú, mày hơi cau lại vì tập trung.
Rồi, không ý thức, tay anh dừng lại giữa chừng, đưa lên chạm nhẹ vào vành tai trái.
Đó là một cử chỉ tôi đã thấy hàng trăm lần trong suốt bốn năm qua, từ ngày đầu tiên gặp anh ở Học Viện Vạn Chỉ cho tới giờ. Tật cũ, một phản xạ vô thức mỗi khi anh đang suy nghĩ căng thẳng hoặc cố nhớ lại điều gì. Trước đây, mỗi lần thấy anh làm vậy, tôi luôn có một thoáng lo lắng chạy qua, tự hỏi liệu có phải anh đang cố nhớ lại một điều gì đó đã bị Kho Lưu rút đi, một mảnh ký ức đang trốn tránh, một cơn đau âm ỉ nào đó gắn liền với cử chỉ này.
Nhưng sáng nay, khi tay anh chạm lên vành tai, không có gì đau đớn theo sau cả. Anh chỉ đang nghĩ xem nên đóng đinh vào góc nào của chiếc ghế, một suy nghĩ hoàn toàn bình thường, không liên quan gì tới Kho Lưu, không liên quan gì tới bất cứ điều gì đã mất. Tật cũ giờ chỉ còn là một thói quen tay chân, đã hoá thành một phần bình thường của anh, không còn mang theo ý nghĩa nặng nề nào nữa.
Tôi nhìn ngón tay anh lướt qua vành tai, chậm rãi, rồi buông xuống, quay lại với cây đinh và chiếc ghế, không hề dừng lại thêm một giây nào để dò xét trong đầu xem mình vừa quên điều gì. Cả cử chỉ đó diễn ra tự nhiên đến mức gần như vô hình, một chuyển động nhỏ giữa hàng trăm chuyển động khác của một buổi sáng bình thường, không còn là dấu hiệu cảnh báo nào cả, chỉ còn là Kỳ, ngồi đó, sửa một chiếc ghế cũ.
Cùng lúc đó, không hề để ý, tôi thấy chính mình đang xoa ngón cái vào lòng bàn tay trái, cử chỉ của riêng tôi, thứ đã theo tôi từ những ngày đầu học cách kiểm soát nỗi sợ, từ những lần cố kìm nén cảm xúc trước một cuộc Tiếp Ức, một thói quen tôi thậm chí không nhận ra mình đang làm cho tới khi ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt Kỳ.
Anh đang nhìn tôi.
Lần này, anh nhìn thấy.
Không phải nhìn thoáng qua rồi bỏ đi như những lần trước, khi anh còn mải bận tâm về những chuyện khác, về Bảng Nợ, về Kho Lưu, về những nỗi sợ chưa gọi tên. Lần này, anh nhìn thấy trọn vẹn cử chỉ nhỏ đó, hiểu nó là gì, không cần tôi giải thích, không cần tôi kể lại câu chuyện đằng sau nó.
Anh không hỏi tại sao.
Anh chỉ đặt cây đinh và chiếc ghế xuống, đứng dậy, bước tới, rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trái của tôi, bàn tay vẫn còn đang xoa ngón cái vào lòng bàn tay, giữ nó yên lại trong tay anh.
Tôi nhìn anh. Anh nhìn tôi. Không ai nói gì.
Hai chi tiết nhỏ, hai tật xấu đã theo chúng tôi từ những ngày đầu ở Học Viện Vạn Chỉ, giờ hội tụ lại trong một khoảnh khắc im lặng giữa buổi sáng bình thường này, không cần một lời giải thích nào, không cần một câu chuyện nào được kể lại để chứng minh ý nghĩa của nó.
Bàn tay anh ấm, chai sạn vì những ngày làm việc ở xưởng dệt, nhưng vững chãi, giữ lấy bàn tay tôi như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.
Tôi ngồi yên như vậy một lúc lâu, không rút tay lại, không nói gì thêm, chỉ để cho khoảnh khắc đó tồn tại, trọn vẹn, không cần thêm bớt gì cả.
Sau đó, khi Kỳ đã quay lại với chiếc ghế đang sửa dở, tôi lấy cuốn sổ tay da nâu ra, mở tới trang cuối cùng còn trống, cầm bút lên.
"Có những thứ không cần nhớ bằng đầu." Tôi viết, chậm rãi, từng chữ một. "Chúng nằm trong tay."
Tôi đọc lại dòng đó một lần, rồi khép sổ lại, đặt nó xuống bàn, ánh nắng buổi sáng phủ lên trang bìa da nâu đã sờn cả bốn góc, một dấu vết của bốn năm mang theo nó qua không biết bao nhiêu biến cố, không biết bao nhiêu lần mở ra viết vội trong nỗi sợ mất trí nhớ.
Lần này, khi tôi khép nó lại, không có nỗi sợ nào đi kèm cả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 110 →