🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Căn phòng trọ đã bắt đầu có cảm giác quen thuộc, khác hẳn sự xa lạ của những tuần đầu. Một chiếc khăn trải bàn cũ tôi mua ở chợ, một chậu cây nhỏ Kỳ nhặt về từ đâu đó, hai chiếc cốc sứt mẻ đã trở thành "cốc của tôi" và "cốc của anh" dù chẳng ai từng nói ra quy ước đó. Ánh đèn dầu rẻ tiền hắt lên tường một quầng sáng ấm, đủ để đọc sách, đủ để viết, đủ cho những buổi tối chúng tôi ngồi cạnh nhau sau một ngày làm việc.

Tối nay, chúng tôi thử một điều mới.

Không phải Tiếp Ức. Không có cuộn dây ánh sáng nào giữa chúng tôi, không có Hệ Số Suy Giảm nào đang âm thầm tính toán, không có Kho Lưu nào chờ nuốt lấy bất cứ điều gì được nói ra. Chỉ là một ý tưởng nảy ra tự nhiên, khi Kỳ hỏi tôi, giọng nửa đùa nửa nghiêm túc, "Mình thử kể lại cho nhau nghe về Vạn Chỉ không? Xem còn nhớ được bao nhiêu."

Tôi đồng ý, dù trong lòng có một chút thấp thỏm mà tôi không nói ra. Suốt bốn năm, việc kể lại ký ức luôn đi kèm với rủi ro, với cái giá phải trả, với nỗi sợ rằng chính hành động kể lại sẽ khiến ký ức "sống dậy" và trở nên dễ bị lấy đi hơn. Giờ đây, không có hệ thống nào đang lắng nghe, không có cuộn nợ nào đang chờ ghi thêm một dòng, nhưng thói quen cũ vẫn còn đó, một phản xạ tôi phải chủ động gạt sang bên.

"Anh kể trước đi." Tôi nói, ngồi xuống đối diện anh, hai tay ôm lấy cốc nước ấm.

Kỳ nghĩ một lúc, rồi bắt đầu kể về buổi chiều đầu tiên chúng tôi ngồi ở quán trà nhỏ trong sân ký túc, năm nhất, khi anh còn chưa quen tôi nhiều, chỉ biết tôi là một đứa cùng lớp hay ngồi một mình ở góc phòng học.

"Em gọi trà gì hôm đó nhỉ." Anh hỏi, nheo mắt cố nhớ. "Hình như là trà nhài."

"Trà sen non." Tôi sửa lại, không kìm được một nụ cười nhỏ. "Để nguội đúng độ anh thích, nhớ không?"

"À, phải rồi." Anh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn còn thoáng bối rối, như đang cố ghép lại một mảnh ký ức không hoàn toàn khớp với những gì anh vừa nói ra. "Trà sen non. Anh nhớ là mình đã trêu em vì quên tên loại trà đó, đúng không?"

"Không hẳn." Tôi nói, chậm rãi lục lại trong đầu buổi chiều hôm đó. "Là em quên. Em mải nghĩ chuyện khác nên lỡ gọi nhầm, rồi cuống lên sửa lại. Anh là người trêu em."

Kỳ im lặng một chút, rồi bật cười, không phải kiểu cười gượng gạo hay lo lắng như những lần trước đây mỗi khi hai chúng tôi phát hiện một ký ức không khớp. Đây là một tiếng cười thoải mái, gần như nhẹ nhõm.

"Vậy là hai đứa mình nhớ ngược nhau." Anh nói. "Anh nhớ mình là người quên tên trà, em nhớ là em quên."

"Ừ." Tôi nói, cũng cười theo. "Kỳ lạ nhỉ."

Có một khoảng lặng ngắn sau đó, khi cả hai chúng tôi cùng ngồi với sự thật nhỏ bé vừa phát hiện ra. Trong suốt bốn năm ở Học Viện, bất cứ sự không khớp nào giữa hai ký ức đều là một tín hiệu báo động, một dấu hiệu cho thấy Kho Lưu đã can thiệp, đã rút đi một phần của ai đó mà không xin phép. Chúng tôi từng dò xét từng chi tiết lệch nhau như dò xét vết thương, cố tìm ra ai đã mất gì, ai đã bị lấy đi bao nhiêu.

Nhưng đêm nay, ngồi trong căn phòng trọ nhỏ này, không có hệ thống nào đứng sau sự không khớp đó cả. Chỉ có hai con người bình thường, kể lại cùng một buổi chiều theo hai cách hơi khác nhau, vì trí nhớ con người, dù không có Kho Lưu nào can thiệp, vẫn luôn mềm dẻo, vẫn luôn tự sắp xếp lại theo cách riêng của mỗi người, tuỳ vào cảm xúc, tuỳ vào góc nhìn, tuỳ vào những gì mỗi người chọn giữ lại quan trọng hơn.

Đó không phải là mất mát. Đó chỉ là cách hai người từng sống chung một khoảnh khắc, rồi mang theo nó theo hai hướng khác nhau qua năm tháng.

Chúng tôi tiếp tục kể, hết chuyện này tới chuyện khác, những buổi luyện tập Kéo Sợi, những lần trốn ra ngoài giờ giới nghiêm, buổi tối đầu tiên tôi phát hiện tật chạm tai của Kỳ, lần đầu tiên anh nắm lấy bàn tay có tật xoa ngón cái của tôi. Một số chi tiết khớp hoàn toàn, rõ ràng như thể vừa xảy ra hôm qua. Một số khác lệch nhau, đôi khi nhỏ, đôi khi lớn hơn, nhưng lần nào cũng vậy, không ai trong hai chúng tôi hoảng sợ, không ai vội vàng kết luận rằng có gì đó đã bị lấy đi.

Chúng tôi chỉ cười, sửa lại cho nhau, rồi kể tiếp.

Khuya hôm đó, sau khi Kỳ đã ngủ, tôi lấy cuốn sổ tay da nâu ra, không phải để "gia cố" bất cứ điều gì, không phải vì sợ ngày mai mình sẽ quên, chỉ đơn giản là muốn ghi lại cảm giác của buổi tối này, như một người bình thường viết nhật ký, không vì áp lực, không vì nỗi sợ.

"Tối nay chúng tôi nhớ sai cùng một chuyện, theo hai cách khác nhau." Tôi viết, ánh đèn dầu run rẩy nhẹ trên trang giấy. "Lần đầu tiên trong đời tôi, điều đó nghe giống bình thường hơn là giống một mất mát."

Tôi đọc lại dòng đó một lần, rồi khép sổ lại, đặt nó lên bàn, cạnh chiếc cốc sứt mẻ đã trở thành của riêng mình. Ngoài cửa sổ, thị trấn nhỏ đã chìm vào giấc ngủ, yên tĩnh theo cách mà tôi đang dần học cách yêu thích, không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó là của chúng tôi, trọn vẹn, không bị ai kiểm soát.

Hết Chương 108

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 109
← TrướcTiếp →