🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi chiều đó, chúng tôi tới một nơi không có tên gọi cụ thể, ít nhất không phải trong bất cứ tấm bản đồ nào tôi từng biết. Không phải Nhạn Khê, không phải thị trấn nhỏ nơi chúng tôi đang sống. Chỉ là một khoảng đất trống bên bờ một con sông nhỏ, cỏ mọc thấp, vài phiến đá phẳng nằm rải rác gần mép nước, nơi chúng tôi tình cờ dừng chân trong một buổi đi dạo dài sau ca làm.

Ánh chiều đổ xuống mặt sông, nhuộm vàng cam lên từng gợn sóng lăn tăn. Gió nhẹ, mang theo hơi ẩm của nước và mùi cỏ mới cắt đâu đó gần bờ.

Không khí ở đây khác hẳn không khí trong thị trấn, không có mùi bụi vải từ xưởng dệt, không có mùi dầu ăn từ quán bếp nơi tôi làm việc, chỉ có mùi nước sông, mùi cỏ, và một sự tĩnh lặng rộng rãi mà cả hai chúng tôi đều không nói ra nhưng cùng cảm nhận được, một sự tĩnh lặng không mang theo áp lực phải nhớ điều gì, phải giữ lại điều gì, phải sợ mất điều gì.

Chúng tôi ngồi xuống một phiến đá phẳng, cạnh nhau, không nói nhiều, chỉ nhìn về phía trước, về phía dòng sông đang chảy chậm rãi ra xa, về phía chân trời nơi ánh nắng cuối ngày đang dần tắt.

Tôi lấy cuốn sổ tay da nâu ra khỏi túi áo, cuốn sổ đã theo tôi suốt bốn năm, giờ đã sờn hết bốn góc, gáy sách lỏng lẻo, vài trang đã ố vàng vì thời gian và mồ hôi tay. Tôi lật qua vài trang trước đó, chậm rãi, cảm nhận độ dày mỏng khác nhau của từng loại giấy tôi từng dùng qua các năm, từng nét chữ vội vã của những đêm sợ hãi, từng dòng viết run rẩy trong ánh đèn dầu, tất cả giờ nằm yên ở đó, không cần xoá đi, không cần giấu đi nữa. Tôi mở nó ra, tới trang trống cuối cùng, cầm bút lên.

Kỳ không hỏi tôi đang viết gì. Anh chỉ ngồi đó, nhìn tôi viết, không giục, không sốt ruột, kiên nhẫn chờ như anh vẫn luôn kiên nhẫn chờ tôi kể xong bất cứ điều gì tôi cần kể, suốt từng ấy năm.

Tôi bắt đầu viết, chậm rãi, không phải vì sợ quên, mà vì muốn từng chữ đều đúng.

"Chúng tôi không tốt nghiệp." Tôi viết. "Chúng tôi không được hoàn trả bất cứ điều gì đã mất."

Tôi dừng lại một chút, nhìn ra dòng sông, nghĩ về tất cả những gì đã qua. Về Học Viện Vạn Chỉ, về Kho Lưu, về Bảng Nợ, về Vay Trước, về những cuộn dây ánh sáng từng nối chúng tôi với một hệ thống không bao giờ thật sự công bằng. Về Cô Trinh, về Bà Tuyết Lam, về Đoan đứng một mình dưới bóng tháp. Về mẹ Kỳ, về Hạ My, về Chị Vy không còn nhớ gì về những buổi chiều uống trà. Về tất cả những gì chúng tôi đã mất, đã chọn mất, đã học cách sống cùng.

Từng khuôn mặt hiện lên trong đầu tôi rõ ràng, không nhoè đi, không lẫn vào nhau, một điều tôi từng cầu mong suốt bốn năm nhưng chưa bao giờ dám tin sẽ đạt được trọn vẹn tới mức này. Tôi để cho mỗi khuôn mặt ở lại một nhịp thở, rồi để nó lùi lại phía sau, nhường chỗ cho khuôn mặt kế tiếp, không vội vàng, không sợ rằng nếu không viết kịp thì sẽ mất chúng mãi mãi.

Tôi cầm bút viết tiếp.

"Nhưng tối nay, khi tôi mở cuốn sổ tay đã sờn hết bốn góc để viết những dòng cuối cùng này, tay tôi không run."

Tôi ngẩng lên. Kỳ vẫn ở đó, nhìn tôi viết, ánh mắt anh trong buổi chiều tà mang một sự bình yên mà tôi chưa từng thấy ở anh những năm còn ở Học Viện, khi mỗi ngày đều là một cuộc chiến âm thầm chống lại nỗi sợ mất đi một phần của chính mình.

"Khi tôi ngẩng lên, anh vẫn ở đó, nhìn tôi viết, chờ tôi kể xong."

Tôi cúi xuống, viết những dòng cuối cùng.

"Tôi gấp sổ lại. Lần này, không phải vì sợ quên. Chỉ vì đã đến lúc ngừng viết, và bắt đầu sống phần còn lại."

Tôi đọc lại toàn bộ đoạn văn một lần, chậm rãi, để chắc chắn từng chữ đều đúng như tôi muốn nó phải là. Rồi tôi gấp cuốn sổ lại, một động tác dứt khoát, không do dự, không ngoái lại xem còn thiếu gì cần thêm vào.

Kỳ đưa tay ra. Tôi đặt cuốn sổ vào tay anh, để anh cầm giúp một lúc, trong khi tôi duỗi thẳng hai chân, ngả người ra sau, dựa vào bờ vai anh.

Chúng tôi ngồi như vậy, không nói thêm gì, nhìn ánh chiều tiếp tục nhuộm vàng cam lên mặt sông, nhìn những gợn sóng nhỏ lăn tăn đuổi nhau ra xa, nhìn bóng của chính mình đổ dài trên nền cỏ, hai bóng người ngồi sát bên nhau, không tách rời.

Không ai trong chúng tôi biết chắc ngày mai sẽ ra sao. Không có Bảng Nợ nào đảm bảo cho tương lai đó, không có Hiến Chương nào bảo vệ chúng tôi khỏi những khó khăn còn ở phía trước, không có Học Viện nào, không có Kho Lưu nào, không có gì cả ngoài chính hai chúng tôi và những gì chúng tôi đã chọn giữ lại được.

Nhưng tôi biết chắc một điều, rõ ràng hơn bất cứ điều gì tôi từng biết trong suốt bốn năm ở Vạn Chỉ.

Chúng tôi còn nhau.

Ánh chiều dần tắt, nhuộm cả bầu trời và mặt sông thành một màu cam vàng rực rỡ cuối cùng trước khi chuyển sang tím thẫm, hai bóng người nhỏ dần giữa khung cảnh mở rộng, không vội vã đứng dậy, không vội vã rời đi, chỉ ngồi đó, cạnh nhau, để cho buổi chiều trôi qua theo nhịp của chính nó.

Hết Chương 110

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện