🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ta đứng lặng giữa bạt ngàn cây xanh, nơi sương sớm còn vương trên những tán lá, và nắng chiều đã bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng ả trên thảm thực vật ẩm ướt. Không gian nơi đây dường như ngưng đọng, mỗi tiếng chim hót, mỗi làn gió lay động cành cây đều mang theo một âm hưởng cổ xưa, như lời thì thầm của một thực thể vĩ đại đang tĩnh lặng quan sát. Ta cảm nhận được sự hiện diện ấy, một linh hồn đã dung dưỡng cho đất trời, chứng kiến biết bao đổi thay của nhân thế mà vẫn vẹn nguyên, uy nghi và trầm mặc.

Không có tiếng nói nào cất lên, nhưng ta biết mình đang được lắng nghe. Cái cảm giác ấy không phải từ thị giác hay thính giác, mà là từ một chiều sâu khác của tâm hồn, nơi ý niệm và cảm xúc giao thoa như những dòng chảy vô hình. Ta không đến đây với những phép tắc, nghi lễ rườm rà của người đời, bởi ta hiểu rằng trước một linh hồn đã sống qua bao kỷ nguyên, mọi sự giả tạo đều trở nên vô nghĩa. Chỉ có sự chân thành tuyệt đối mới có thể chạm đến những tầng sâu thẳm của triết lý Đạo, nơi mọi thứ đều dung hợp và tương thông.

Ta nhắm mắt lại, hít thở sâu, để cho hơi thở của núi rừng, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá mục và sự tinh khiết của ngàn năm, thấm sâu vào từng tế bào. Trong tâm trí, ta hiện lên hình ảnh của Hộ Quốc Tông, của những lời thề đã được truyền qua bao thế hệ, và của gánh nặng mà chúng ta đang mang vác. Ma Giới thức tỉnh, Địch đã trở lại, và chúng ta, những hậu duệ của Hùng Vương, đang đứng trước một hiểm họa mà tổ tiên đã cố gắng phong ấn. Chúng ta cần bảo vật, cần sức mạnh để chống lại cái bóng tối đang đe dọa nuốt chửng cõi trần.

"Thưa Thần Núi," ta thầm thì trong tâm khảm, tiếng nói ấy vọng ra từ sâu thẳm trái tim, không lời, không âm điệu, chỉ là một làn sóng ý niệm thuần khiết. "Hộ Quốc Tông chúng con đến đây, không phải với lòng tham lam hay mưu cầu cá nhân. Chúng con đến vì lời thề đã khắc sâu vào huyết quản, vì trách nhiệm bảo vệ cõi phàm trần này khỏi sự tàn phá của Ma Giới. Bảo vật của Sơn Tinh, của người đã từng gắn bó máu thịt với ngài, là niềm hy vọng cuối cùng của chúng con."

Ta cảm thấy một sự rung động nhẹ nhàng dưới lòng bàn chân, như thể cả ngọn núi đang thở. Đó không phải là một sự phản ứng giận dữ, cũng không phải là sự chấp thuận dễ dàng, mà là một sự trầm tư, một sự cân nhắc đầy u huyền. Linh hồn núi rừng, với tuổi đời ngàn năm, đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm, quá nhiều sự thiện ác, nên mọi lời lẽ của phàm nhân, dù chân thành đến mấy, cũng đều được soi chiếu dưới ánh sáng của vạn vật và Luân hồi và nhân quả.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí ta, không rõ ràng nhưng đầy sức gợi. Đó là bóng dáng của một người đàn ông, vóc dáng vạm vỡ nhưng đôi mắt lại ánh lên sự hiền lành, kiên định. Ông không phải một vị thần với phép thuật siêu phàm, mà mà là một nhân ảnh đã dung hòa cùng đại địa, thấu hiểu quy luật vạn vật và Luân hồi, là hiện thân của sự kiên định và tĩnh lặng trường tồn.

Hết Chương 99

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 100
← TrướcTiếp →