🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ta đứng lặng giữa không gian linh thiêng, để cho từng luồng gió mát lạnh từ đỉnh Ba Vì vuốt ve gương mặt, mang theo mùi của đất ẩm, của lá cây mục và của ngàn năm sương gió. Mỗi hơi thở như hòa vào nhịp đập của núi rừng, một nhịp đập chậm rãi, sâu lắng, tựa như trái tim của một sinh thể vĩ đại đang tĩnh tọa. Hộ Quốc Tông đã dạy ta rằng, mọi tạo vật đều ẩn chứa linh khí, và nơi đây, linh khí ấy hiển hiện rõ ràng hơn bất cứ đâu, như một tấm màn lụa huyền ảo giăng mắc giữa trần gian và cõi hư vô.

Cảm giác về một sự hiện diện cổ xưa, không hình tướng nhưng vô cùng rõ rệt, dần bao trùm lấy ta. Đó không phải là một vị thần dữ dằn hay uy nghiêm theo cách con người thường hình dung, mà là một sự tồn tại hiền hòa, bao dung, mang nặng nỗi ưu tư của thời gian. Giống như một người mẹ già lặng lẽ dõi theo những đứa con dại khờ, Thần Núi Ba Vì dường như đã chứng kiến biết bao thăng trầm, bao hỷ nộ ái ố của nhân thế. Mỗi tảng đá rêu phong, mỗi gốc cây cổ thụ vặn mình đều là một trang sử, một lời thì thầm về những ký ức đã chìm sâu vào lòng đất.

Trong cái tĩnh lặng đến nao lòng ấy, ta cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, không chút tạp niệm, len lỏi qua từng thớ thịt, mạch máu. Đó là sự giao thoa của thiên địa, của âm dương, của dòng chảy sinh mệnh không ngừng nghỉ. Tu luyện thành tiên, xét cho cùng, cũng là tìm về cái bản nguyên thanh tịnh ấy, hòa mình vào đạo lý tự nhiên của vũ trụ. Nhưng ta, với gánh nặng của Hộ Quốc Tông trên vai, liệu có thể hoàn toàn thanh tịnh?

Ta nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng lòng mình, tiếng vọng của những lời thề đã được trao truyền qua bao thế hệ. Sơn Tinh, vị tiền nhân lừng lẫy của Hộ Quốc Tông, chắc hẳn cũng đã từng đứng nơi đây, cảm nhận hơi thở của ngọn núi này, và từ đó mà thấu hiểu sâu sắc hơn về cái gọi là "tình yêu thương" và "trách nhiệm". Truyền thuyết kể về ông và Thủy Tinh không chỉ là câu chuyện về sức mạnh siêu phàm, mà còn là bản hùng ca về ý chí kiên cường, về sự gắn bó sắt son với mảnh đất quê hương. Ông không phải một vị thần giáng thế, mà là một con người phàm trần đã tu dưỡng đến cảnh giới của sự phi thường, bởi lòng yêu nước và ý chí bảo vệ dân lành.

Bảo vật của Sơn Tinh, theo Hộ Quốc Tông truyền lại, không phải là thứ có thể dùng sức mạnh mà đoạt lấy. Nó là một phần của linh hồn ngọn núi, một di sản của lòng nhân ái và sự kiên trì. Để chạm vào nó, ta phải chạm vào trái tim của Ba Vì, phải được sự chấp thuận của Thần Núi, của vị linh hồn đã tồn tại cùng với thời gian, chứng kiến mọi đổi thay của cõi thế. Luân hồi và nhân quả, đôi khi không chỉ vận hành giữa người với người, mà còn giữa con người và vạn vật, giữa ý chí và thiên nhiên hùng vĩ.

Ta hít một hơi thật sâu, để cho không khí trong lành, tinh khiết của núi rừng lấp đầy lồng ngực. Trong thâm tâm, ta biết rằng chuyến đi này không đơn thuần là việc tìm kiếm một bảo vật, mà còn là một cuộc đối thoại, một sự thỉnh cầu từ sâu thẳm tâm hồn. Ta không đến đây với những mưu toan hay toan tính, mà với một tấm lòng thành kính, một khát khao được thấu hiểu sự huyền bí của tạo hóa, của linh khí Ba Vì đang bao trùm.

Hết Chương 98

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 99
← TrướcTiếp →