🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Hơi Thở Của Người Giữ Núi

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối, khi linh hồn núi rừng còn đang trầm tư, bóng dáng kia dần hiện rõ hơn trong tâm trí ta, như một tấm lụa cổ được dệt nên từ sương khói ngàn năm. Đó là một người đàn ông, không phải với hào quang rực rỡ của thần linh, mà mang vóc dáng của đất, của cây, của đá. Đôi vai ông rộng lớn như vách núi, đôi tay gân guốc như rễ cổ thụ bám sâu vào lòng đất, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự hiền lành và một ý chí kiên định đến lạ thường. Ông là Sơn Tinh, không phải vị thần quyền năng hô mưa gọi gió trong truyền thuyết, mà là một người phàm đã sống và gắn bó với Ba Vì này bằng cả trái tim, bằng cả linh hồn mình.

Ông không có phép thuật để dời sông lấp biển, nhưng ông có sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy của nước, về hơi thở của đất, về nhịp đập của sự sống. Ông biết cách lắng nghe tiếng thì thầm của gió luồn qua khe đá, tiếng reo ca của suối nguồn, và cả những biến động âm thầm của mạch ngầm dưới lòng đất. Sức mạnh của ông không nằm ở uy lực hủy diệt, mà ở khả năng kết nối, khả năng bảo vệ, khả năng dựng xây một cách bền bỉ, nhẫn nại, như chính những ngọn núi vẫn đứng vững qua bao phong ba bão táp.

Thần Núi, hay đúng hơn là linh khí ngàn năm của Ba Vì, đã cảm nhận được sự chân thành ấy từ Sơn Tinh, và giờ đây, cũng đang cảm nhận được một điều gì đó tương tự từ ta. Nhưng sự trầm tư của ngài không phải là sự nghi ngờ, mà là một sự đau đáu, một sự tiếc nuối. Tiếng nói cổ xưa ấy không cất lên bằng âm thanh, mà bằng những rung động trong tâm khảm, như tiếng vọng của những tảng đá đã trải qua vô vàn cuộc đổi thay: "Các ngươi đến đây, Hộ Quốc, để tìm kiếm một thứ sức mạnh. Các ngươi muốn biến di sản của Sơn Tinh thành một vũ khí, một công cụ để chiến đấu chống lại Địch."

Giọng nói ấy, dù không mang theo sự phẫn nộ, lại thấm đẫm một nỗi buồn sâu sắc, như tiếng thở dài của rừng già trước mỗi mùa lá rụng. "Mục đích của các ngươi, dù xuất phát từ lòng thiện, vẫn đi ngược lại với bản chất của người giữ núi. Sơn Tinh đã không dùng sức mạnh của mình để hủy diệt, dù ông đã có thể. Ông đã dùng nó để bảo vệ, để dung hòa, để tạo ra sự sống." Đó là một lời từ chối thẳng thừng, nhưng lại dịu dàng như một lời nhắc nhở từ người cha già dành cho đứa con lầm lạc. Ta cảm thấy như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ta.

Hết Chương 100

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 101
← TrướcTiếp →