Luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ta không phải nỗi sợ hãi, mà là sự rùng mình trước một chân lý quá đỗi rõ ràng, quá đỗi tinh khiết. Giọng nói u hoài của Thần Núi, tựa như tiếng suối róc rách qua hàng ngàn năm phong sương, đã chạm đến tận cùng cõi tâm hồn ta, phơi bày một sự thật mà bấy lâu Hộ Quốc Tông vẫn cố tình lãng quên, hoặc đơn thuần là bỏ qua trong cơn quẫn bách. Mục đích của chúng ta, dẫu xuất phát từ thiện niệm, vẫn mang theo hạt mầm của sự hủy diệt, đi ngược lại với triết lý Đạo nguyên thủy của người giữ núi.
Ta đứng lặng như một pho tượng giữa không gian tĩnh mịch, cảm nhận từng nhịp đập của núi rừng Ba Vì như thể đó là nhịp đập của chính trái tim vĩ đại của Sơn Tinh. Từng lời của Thần Núi không phải lời quở trách, mà là một lời nhắc nhở dịu dàng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Ta nhớ lại những trang sử ghi chép về Sơn Tinh, về cách ông đã hóa giải cơn thịnh nộ của Thủy Tinh, không bằng cách tiêu diệt, mà bằng cách thích nghi, bằng sự kiên trì và một tình yêu bất diệt dành cho đất đai, cho muôn loài. Đó không phải là cuộc chiến của kẻ mạnh giành chiến thắng, mà là sự hài hòa giữa các thế lực, một sự dung thứ và bảo vệ đến tận cùng.
"Người giữ núi không dùng sức mạnh để hủy diệt, dù đã có thể. Ông đã dùng nó để bảo vệ, để dung hòa, để tạo ra sự sống." Tiếng vọng ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí ta, như một bài kinh cổ xưa. Ta chợt nhận ra, Hộ Quốc Tông, trong hành trình hai ngàn năm bảo vệ quốc gia, đã dần dần biến chất. Từ một tổ chức thấm nhuần triết lý Đạo của sự cân bằng, chúng ta đã trở thành những người thực dụng, tìm kiếm sức mạnh để đối phó với sức mạnh, lấy vũ khí để chống lại vũ khí. Chúng ta đã quên mất bản chất thật sự của việc tu luyện thành tiên, không chỉ là đạt đến sức mạnh siêu phàm, mà còn là thấu hiểu và hòa mình vào quy luật của vũ trụ.
Đầu ta cúi xuống, không phải vì xấu hổ, mà vì một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự nhận thức về giới hạn và sai lầm của chính mình. Ta là một kẻ phàm trần, mang trong mình gánh nặng của trách nhiệm và nỗi sợ hãi về một tương lai mịt mờ. Ma Giới quay lại, Địch tỉnh giấc, đó là những gánh nặng mà thế hệ của ta phải gánh chịu, một định mệnh mà chúng ta không thể chối bỏ. Và trong cơn tuyệt vọng, chúng ta đã tìm đến những bảo vật này, những di sản của tiền nhân, như những chiếc phao cứu sinh, và trong vô thức, đã biến chúng thành những thanh gươm sắc bén.
"Thưa Thần Núi," ta cất tiếng, giọng nói khô khốc, như vừa trải qua một hành trình dài dằng dặc. Lần này, không có kế hoạch, không có chiến thuật, chỉ có sự trung thực trần trụi nhất của một kẻ yếu đuối đang đứng trước sự vĩ đại. "Lời Người nói, chúng con xin ghi khắc. Chúng con biết, mình đã đi chệch khỏi con đường nguyên thủy của Sơn Tinh, của những bậc tiền bối Hộ Quốc thuở ban sơ." Ta ngẩng đầu lên, nhìn về phía không gian bao la nơi mà linh khí Thần Núi vẫn đang ngự trị, một sự hiện diện vô hình nhưng thấu triệt mọi tâm can trần tục, chỉ có gió núi hun hút thổi qua mang theo hơi lạnh của những lời cảnh báo, và một màn sương bạc mờ ảo đang vờn quanh đỉnh cao, che khuất tất thảy mọi hình hài hữu hạn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 102 →