Ta ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn sương mờ ảo đang vờn quanh đỉnh núi, tìm kiếm một hình bóng, một dấu hiệu hữu hình của Thần Núi. Nhưng nơi đó, chỉ có không gian bao la, thăm thẳm, như một tấm gương phản chiếu chính nội tâm ta, đầy rẫy những câu hỏi chưa lời đáp và những nỗi ưu tư chất chứa. Giọng nói của ta, khi thốt ra lời thú nhận về sự sai lệch của Hộ Quốc, đã mang theo một nỗi chua xót khôn tả, như vị đắng của một loại dược liệu cổ xưa đang tan chảy trên đầu lưỡi.
Sơn Tinh, những người đã gánh vác sứ mệnh Hộ Quốc thuở ban sơ, có lẽ nào đã từng đối mặt với những cám dỗ tương tự, những áp lực khiến họ phải rời xa triết lý Đạo nguyên thủy? Ta tự hỏi, trong vô vàn kiếp luân hồi và nhân quả đan xen, liệu có khoảnh khắc nào họ cũng hoài nghi con đường mình đang bước, hay chỉ một lòng kiên định như ngọn núi Ba Vì sừng sững kia? Hơi thở của núi rừng quanh ta lúc này dường như cũng chậm lại, lắng nghe từng nhịp đập thổn thức trong lồng ngực.
Bỗng chốc, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm và mùi lá cây mục, vuốt ve khuôn mặt ta như bàn tay của một người mẹ hiền. Không có lời phán xét, không có tiếng quở trách, chỉ có sự dịu dàng của thiên nhiên bao dung, ôm ấp lấy mọi yếu đuối, mọi sai lầm của nhân thế. Ta cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp, thanh khiết đang lan tỏa từ lòng đất, xuyên qua gót chân, từ từ đi vào tận xương tủy, xoa dịu những vết thương vô hình trong tâm hồn.
Đó không phải là phép thuật rực rỡ hay quyền năng hiển hách, mà là một sự dung hòa tinh tế, một dòng chảy ký ức nhẹ nhàng từ ngàn năm vọng lại, thì thầm về sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn. Nó như một lời nhắc nhở rằng con đường tu luyện thành tiên không phải chỉ là sự tích lũy sức mạnh, mà còn là quá trình thanh lọc nội tâm, gột rửa những tạp niệm và quay về với bản nguyên thiện lương của chính mình. Sự vĩ đại của Sơn Tinh, của những tiền nhân Hộ Quốc, không nằm ở khả năng siêu phàm, mà ở chính trái tim kiên định và lòng nhân ái.
Ta nhắm mắt lại, để làn gió tiếp tục mơn man, để hơi thở của Ba Vì len lỏi vào từng sợi linh hồn, đánh thức những trầm tích ký ức ngàn năm, những lời thề ước đã phai mờ cùng bụi thời gian. Trong khoảnh khắc giao hòa ấy, một lời thú tội tự nhiên trỗi dậy, như dòng suối ngầm chờ ngày vỡ òa khỏi lòng núi mẹ, mang theo tất thảy những uẩn khúc chưa từng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 103 →