🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lời thốt ra của Hà như một tiếng chuông u hoài vang vọng trong thinh không, gõ vào từng ngóc ngách tâm hồn tôi, khiến mọi lý lẽ cứng nhắc bỗng chốc trở nên chông chênh. Tôi đứng đó, bất động, cảm nhận nỗi đau khổ và sự giằng xé trong cô ấy, tựa như một dòng nước xoáy ngầm đang cố gắng xé nát lớp vỏ bọc kiên cường bên ngoài. Cái nhìn xa xăm của cô, xuyên qua tôi như nhìn vào một quá khứ đã mất, một tương lai mờ mịt.

Sự im lặng của tôi không phải là sự phán xét, mà là một khoảng lặng để thấu hiểu, để cảm nhận chiều sâu của bi kịch đang giăng mắc. Tôi tự hỏi, có bao nhiêu người trong thế gian này, đứng trước lưỡi hái tử thần của người thân, có thể giữ vững được lý trí, giữ vững được cái gọi là chính đạo? Triết lý Đạo dạy ta về sự cân bằng, về thiện ác, nhưng ranh giới ấy đôi khi lại mờ ảo đến nao lòng khi đối diện với nỗi sợ hãi tột cùng.

Hà ngước mắt lên, đôi mắt cô đỏ hoe nhưng không có nước mắt, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực. "Em biết, điều em làm là sai trái, là phản bội lại lời thề của Hộ Quốc Tông. Nhưng anh Minh ơi... anh đã bao giờ thấy cái chết đang từng ngày, từng giờ gặm nhấm sinh linh mà mình yêu thương nhất chưa?" Giọng cô nhỏ dần, như hơi thở cuối cùng của một ngọn nến trước gió.

Tôi khẽ lắc đầu, trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Tôi chưa từng trải qua nỗi đau đứt ruột ấy, chưa từng đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã giữa sinh tử của người thân và đại nghĩa giang sơn. Sự im lặng của tôi như một lời thừa nhận, một sự đồng cảm sâu sắc, dù lý trí vẫn đang cố gắng níu giữ những nguyên tắc đã khắc sâu vào tâm khảm.

"Em đã cầu xin, đã tìm mọi cách. Y học hiện đại bất lực, những phương pháp cổ truyền cũng không còn hy vọng. Em đã tuyệt vọng đến mức muốn buông xuôi tất cả, chỉ để được ở bên em ấy thêm một giây, một phút." Cô nói, từng chữ như nhỏ lệ, như một lời thú tội nặng trĩu. "Rồi hắn xuất hiện, như một vị thần, như một ác quỷ. Hắn hứa, chỉ cần em giúp hắn thu thập đủ bảo vật, hắn sẽ cứu em ấy."

Tôi lắng nghe, không ngắt lời. Địch, thực thể bị phong ấn ngàn năm, không phải là một ác quỷ thuần túy như tôi từng nghĩ. Hắn có thể thao túng, có thể lợi dụng nỗi yếu mềm sâu thẳm nhất của con người. Hắn không dùng sức mạnh cưỡng ép, hắn dùng hy vọng, thứ còn đáng sợ hơn mọi xiềng xích. Đây là một màn đối đầu thầm lặng, không có vũ khí, chỉ có những vết thương lòng đang rỉ máu.

Cái tên Địch vừa thốt ra, không khí quanh chúng tôi dường như đặc quánh lại, mang theo một nỗi sợ hãi vô hình nhưng hiện hữu. Hà lại cúi đầu, đôi vai run rẩy, như một chiếc lá khô đang cố gắng chống chọi với cơn bão định mệnh, một cơn bão vô hình nhưng hủy diệt, đang chực chờ nuốt chửng linh hồn mong manh ấy.

Hết Chương 84

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 85
← TrướcTiếp →