Cái tên Địch vừa thốt ra, không khí quanh chúng tôi dường như đặc quánh lại, mang theo một nỗi sợ hãi vô hình nhưng hiện hữu, như một bàn tay băng giá bỗng chốc siết chặt lấy lồng ngực. Hà lại cúi đầu, đôi vai run rẩy, như một chiếc lá khô đang cố gắng chống chọi với cơn bão định mệnh, một cơn bão đã tàn phá tâm hồn nàng từ rất lâu rồi, trước cả khi tôi kịp hiểu rõ thế gian này. Nàng không khóc thành tiếng, nhưng những giọt lệ trong suốt, lặng lẽ lăn dài trên gò má, thấm vào lớp vải áo, tựa hồ dòng suối ngầm đã bị đè nén ngàn năm nay mới có cơ hội tuôn trào.
Tôi nhìn Hà, lòng tôi quặn thắt bởi một nỗi xót xa vô hạn. Cái run rẩy ấy không đơn thuần là sợ hãi, nó là sự đổ vỡ của một bức tường thành kiên cố mà nàng đã dựng lên để bảo vệ bản thân khỏi những ký ức đau thương. Địch, thực thể bị phong ấn ngàn năm, không phải là một ác quỷ thuần túy như tôi từng nghĩ, mà là một bóng ma của quá khứ, một vết sẹo hằn sâu trong linh hồn nàng, và có lẽ, cả linh hồn của vùng đất này. Hắn có thể thao túng, có thể lợi dụng nỗi yếu mềm sâu thẳm nhất của con người, không dùng sức mạnh cưỡng ép, hắn dùng hy vọng, thứ còn đáng sợ hơn mọi xiềng xích.
Tôi vươn tay, khẽ đặt lên vai Hà, một cử chỉ mang theo tất cả sự trân trọng và đồng cảm mà tôi có thể biểu đạt. Sức nặng của bàn tay tôi dường như truyền cho nàng một chút hơi ấm, một tia lửa nhỏ nhoi trong đêm tối lạnh lẽo. Nàng không đẩy ra, mà chỉ khẽ nghiêng người, như một loài cây khô cằn đang khao khát sương đêm. Từ đôi vai nhỏ bé ấy, tôi cảm nhận được dòng chảy của một nỗi đau quá đỗi cũ kỹ, một nỗi đau đã hòa vào xương tủy, trở thành một phần không thể tách rời của sự tồn tại.
“Nàng không cần phải nói,” tôi nhẹ giọng, lời nói như những phiến đá cuội nhỏ lăn trên dòng suối, dịu dàng và chậm rãi. “Tôi biết, có những câu chuyện không thể kể bằng lời, có những vết thương không thể chữa lành bằng thời gian. Nhưng Hộ Quốc Tông này, đã tồn tại ngàn năm, không chỉ để chống lại cái ác, mà còn để chở che những linh hồn bị tổn thương.” Triết lý Đạo dạy rằng vạn vật đều có hai mặt, thiện và ác đan xen, nhưng lòng trắc ẩn là thứ duy nhất có thể soi sáng con đường u tối nhất.
Hà ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng đỏ hoe nhưng trong veo như giọt sương mai, phản chiếu hình ảnh méo mó của tôi. Nàng nhìn tôi như thể đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất từ rất lâu rồi, một mảnh ghép của ký ức mà nàng không thể tự mình chạm tới. Khóe môi nàng khẽ mấp máy, như muốn thốt ra hàng ngàn lời, nhưng rồi lại thôi, chỉ còn lại tiếng thở dài nặng trĩu. Giây phút đó, tôi hiểu rằng gánh nặng mà Hà mang trên vai không chỉ là trách nhiệm của một thành viên Hộ Quốc, mà còn là bản án của một cuộc luân hồi đầy đau khổ.
“Hắn… hắn không phải… như người ta vẫn nói,” Hà thì thầm, giọng nàng khàn đặc, mỗi từ như một tiếng thì thào thoát ra từ vực sâu của tâm hồn. “Hắn… hắn chỉ… muốn hiểu.” Ba từ đơn giản ấy, “muốn hiểu”, lại rung động trong tôi như một tiếng chuông cổ, đánh thức một sự thật phức tạp hơn ngàn lần những gì tôi từng hình dung. Địch không phải là kẻ chỉ biết phá hủy, hắn có một mục đích, một khát khao sâu xa nào đó, mà có lẽ, chính sự khao khát ấy đã đẩy hắn vào con đường tăm tối.
Sự phức tạp của Địch không nằm ở việc hắn là thiện hay ác, mà ở chỗ hắn đại diện cho một mặt của nhân sinh mà ít ai dám đối diện. Hắn là tấm gương phản chiếu những góc khuất, những nỗi sợ hãi và khao khát bị chôn vùi trong sâu thẳm mỗi chúng ta. Và có lẽ, chính Hà là người đã nhìn thấy, hoặc ít nhất là cảm nhận được, phần bản chất ẩn giấu ấy của hắn. Cái nhìn đầu tiên về một thực thể ngàn năm tuổi không phải là kẻ hủy diệt thuần túy, mà là một kẻ mang trong mình những vết thương sâu sắc.
Tôi nắm lấy tay Hà, bàn tay nàng lạnh ngắt nhưng tôi không buông ra. Tôi muốn truyền cho nàng sự vững vàng, một điểm tựa giữa dòng đời xoay vần. Những câu chuyện về Thạch Sanh, Sơn Tinh, hay An Dương Vương, những con người đã làm nên điều phi thường, những con người đã làm nên điều phi thường, đều bắt nguồn từ một ý chí kiên định và một trái tim không ngừng khao khát vượt qua bóng tối. Đó là ngọn lửa thiêng soi rọi con đường mà Hà, và cả tôi, cần phải tìm thấy trong chính mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 86 →