TIÊU ĐỀ: Dòng Chảy Ký Ức Trong Lời Thề Rạn Vỡ
Hắn, Địch, không đòi hỏi máu xương, không yêu cầu những nghi lễ ghê rợn, chỉ cần một sự đồng thuận thầm lặng, một cái gật đầu trong đêm tối của tâm hồn. Hắn mang đến lời hứa, một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn của tuyệt vọng, nơi Hà đã quỳ gối, cầu xin đến cạn kiệt hơi thở. Một lời hứa về sự sống, về nụ cười của đứa em thơ dại đang héo úa từng ngày, một sự sống mà y học thế gian đã tuyên bố là vô vọng. Hắn không xuất hiện như ác quỷ, mà như một vị cứu tinh trong khoảnh khắc yếu mềm nhất của con người, một người nắm giữ chìa khóa đến cánh cửa mà tất cả những vị thần linh khác đã đóng sập.
Tôi, Minh, không biết chính xác Hà đã nhìn thấy điều gì, đã nghe thấy những lời thì thầm nào từ Địch, nhưng tôi có thể cảm nhận được nỗi đau xoáy vặn trong trái tim cô ấy, một nỗi đau đủ lớn để bẻ cong mọi nguyên tắc, mọi lời thề. Tình yêu thương, khi bị đẩy đến tận cùng vực thẳm, có thể trở thành một sức mạnh hủy diệt, làm lu mờ cả ánh sáng của lý trí và lẽ phải. Triết lý Đạo dạy rằng vạn vật đều có hai mặt, trắng đen hòa quyện, và lòng trắc ẩn sâu sắc nhất cũng có thể dẫn lối đến những lựa chọn nghiệt ngã nhất.
Chúng tôi đối mặt nhau trong một căn phòng lạnh lẽo ở Oslo, nơi ánh đèn huỳnh quang hắt lên những bóng đổ dài trên sàn nhà lát đá. Hà đứng đó, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác, như thể cô ấy đã gánh vác cả một ngàn năm cô đơn. Không có tiếng thét giận dữ, không có lời buộc tội. Chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như mặt hồ đóng băng trước cơn bão tuyết. Tôi không thể ra tay, dù biết cô ấy đã phản bội niềm tin, phản bội Hộ Quốc, vì trong sâu thẳm, tôi hiểu rằng cô ấy không làm điều đó vì sự tham lam hay quyền lực, mà vì một tình yêu thương đến cạn kiệt.
"Em trai tôi," Hà thốt lên, giọng nói khản đặc như tiếng gió rít qua khe đá. "Địch nói hắn có thể cứu em ấy. Chỉ cần... chỉ cần tôi giúp hắn tìm được tất cả bảo vật." Cô ấy không nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt cô ấy dường như đang nhìn vào một vực sâu vô tận của sự hối hận và tuyệt vọng. Từng lời cô nói ra như những vết cứa vào không khí, nặng trĩu bi thương và bất lực.
Tôi giữ im lặng, để lời nói của cô ấy thấm vào từng tế bào, từng mạch máu. Tôi cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm cô, sự lựa chọn nghiệt ngã giữa hai con đường, một con đường dẫn đến sự sống mong manh của người thân, và một con đường khác dẫn đến sự an nguy của cả một dân tộc. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy một vực thẳm vô hình mở ra trước mắt, nuốt chửng mọi ánh sáng của lẽ phải và niềm tin.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 84 →