TIÊU ĐỀ: Dòng Chảy Của Lòng Trắc Ẩn
Tiếng thở dài của tôi như một nhát rìu vô hình xẻ đôi không gian tĩnh lặng, mang theo vị đắng chát của sự bàng hoàng và một chút chua xót đến tận đáy lòng. Tôi lặng im lắng nghe Hà tiếp tục câu chuyện, từng lời cô nói ra như những hòn đá nhỏ rơi xuống mặt hồ tâm trí tôi, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, đầy băn khoăn. Một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến cả hồ nước tĩnh lặng ấy chao đảo, huống hồ là lời thú tội của một người tôi từng xem là đồng đội, nay lại đứng ở bờ bên kia của vực thẳm.
Hà ngẩng đầu lên, ánh mắt cô vẫn né tránh, nhưng tôi cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong đáy mắt ấy, một sự tuyệt vọng còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi. Cô kể về người em trai, một cậu bé gầy gò, đôi mắt mờ đục vì căn bệnh hiếm gặp đã bào mòn sức sống từ khi mới lọt lòng. Y học hiện đại, với tất cả sự tiến bộ và những phép màu của nó, cũng đành bất lực trước số phận nghiệt ngã đã giáng xuống gia đình cô. Mỗi đêm, tiếng ho khan của em trai như một lời nguyền rủa, xé nát trái tim người chị.
Tôi nhắm mắt lại, cố hình dung hình ảnh ấy. Cái cảm giác bất lực khi chứng kiến người thân yêu dần lụi tàn, cái khao khát có thể đánh đổi tất cả để níu giữ một hơi thở, một nhịp đập. Đó là một gánh nặng không thể gọi tên, một nỗi đau không lời mà chỉ những ai từng trải mới thấu hiểu. Trong khoảnh khắc ấy, triết lý Đạo về sự vô thường và những khổ đau của kiếp người dường như hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hà kể về những lần cô chạy vạy khắp nơi, gõ cửa từng bệnh viện, từng thầy thuốc, từng ngôi đền cổ kính, tìm kiếm một tia hy vọng mỏng manh. Cô đã từng cầu nguyện dưới trăng khuya, khấn vái trước những ban thờ phủ rêu phong, cầu xin các đấng linh thiêng ban cho một phép màu. Nhưng vũ trụ vẫn im lặng, và căn bệnh của em trai cô vẫn không ngừng tiến triển, như một dòng sông lũ dữ dội cuốn trôi mọi ước vọng.
Rồi Địch xuất hiện, không phải dưới hình hài của một ác quỷ đáng sợ, mà là một bóng hình mờ ảo giữa màn đêm tuyệt vọng, một lời thì thầm đầy mê hoặc hứa hẹn điều mà không ai khác có thể ban tặng. Địch không đòi hỏi máu xương, không yêu cầu những nghi lễ ghê rợn. , mà chỉ đòi hỏi một lời giao ước thầm lặng, một cái gật đầu trong đêm tối của tâm can người con gái đang chới với.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 83 →