Lời nàng Hà thốt ra, nhẹ như một hơi thở cuối cùng, đã thổi bùng lên trong tôi một ngọn lửa của sự hoài nghi và cả một nỗi niềm khó tả. Gậy Thủy Tinh, một vật phẩm mà tôi luôn hình dung là biểu tượng của sự giận dữ và cuồng vọng, nay lại được nàng gán cho một ý nghĩa khác, sâu xa hơn, bi ai hơn. Triết lý Đạo vẫn thường răn dạy rằng vạn vật đều có hai mặt, một ánh sáng và một bóng tối, nhưng liệu sự thật về những người tiền nhân có thực sự phức tạp đến nhường ấy?
Tôi nhìn nàng, đôi mắt nàng đục ngầu, mệt mỏi, nhưng ẩn chứa một sự kiên định đến cùng cực. "Thủy Tinh... không phải kẻ xấu?" Tôi lặp lại, giọng nói khẽ rung, như thể muốn xua đi một ảo ảnh nào đó đang xâm chiếm tâm trí mình. Lịch sử đã khắc ghi một Sơn Tinh anh hùng, một Thủy Tinh hung hãn, nhưng nàng Hà lại đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn tương phản. Phải chăng, những câu chuyện mà chúng ta đã từng tin tưởng, chỉ là một phần rất nhỏ của sự thật?
Nàng Hà khẽ gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má, như dòng suối nhỏ chảy qua triền đá khô cằn. "Hắn... chỉ là một người đàn ông yêu thương tận cùng," nàng thì thầm, giọng nàng lạc đi trong tiếng nấc nghẹn. "Tình yêu đó đã trở thành lưỡi dao hai lưỡi, vừa là sức mạnh, vừa là xiềng xích trói buộc tâm hồn. Hắn bị cuốn vào một cuộc chiến mà hắn không hề mong muốn, một cuộc chiến mà mỗi bước đi đều nhuốm màu tuyệt vọng."
Nàng ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt cầu khẩn, như muốn thấu hiểu. "Gia đình tôi... mẹ tôi đang bệnh nặng, một căn bệnh quái ác không thuốc chữa. Địch đã hứa, chỉ cần tôi giúp hắn, mẹ tôi sẽ được cứu. Đó là một lời hứa mà một đứa con hiếu thảo không thể chối từ, dù biết rằng mình đang bước trên sợi dây mong manh giữa chính và tà." Lời giải thích của nàng như một cơn gió lạnh lướt qua tâm can tôi, mang theo vị đắng của sự lựa chọn nghiệt ngã. Luân hồi và nhân quả, phải chăng, là những sợi dây vô hình đang trói buộc tất cả chúng ta vào những định mệnh đầy bi kịch?
Sự thật mà nàng Hà vừa tiết lộ, không làm tôi tha thứ ngay lập tức, nhưng nó đã dập tắt ngọn lửa căm phẫn trong lòng tôi, thay vào đó là một sự thấu cảm lạ lùng. Tôi không thể hình dung được nỗi đau khi phải đối mặt với cái chết của người thân, và phải đánh đổi linh hồn mình để cứu vớt họ. Địch, kẻ mà tôi vẫn luôn coi là hiện thân của cái ác, lại trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, như một dòng sông chảy xiết, vừa mang phù sa bồi đắp, vừa cuốn trôi tất cả.
"Gậy Thủy Tinh..." Nàng Hà khẽ đưa tay, chỉ về phía chiếc gậy đang nằm im lìm trong lớp kính bảo vệ, được bao bọc bởi một trường năng lượng mờ ảo. "Ký ức của hắn... nằm trong đó. Ký ức chân thật, không bị bóp méo bởi những lời kể. Hãy chạm vào nó, và người sẽ thấy." Giọng nàng đầy tin tưởng, như muốn gieo vào tôi một hạt mầm của sự thật.
Tôi bước đến gần, lòng nặng trĩu. Cây gậy cổ xưa, được làm từ một loại gỗ không rõ nguồn gốc, trông thật bình dị, không hề có vẻ gì của một món bảo vật uy dũng. Vân gỗ xoắn xuýt, trải qua hàng ngàn năm phong ba bão táp dưới đáy biển , tựa như ghi khắc vô vàn ký ức trầm luân của một thời đại đã xa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 80 →